Ninh Bình (107)
Chiếc áo chàm của Kim Đồng
Những năm hoạt động cách mạng ở Cao Bằng, Kim Đồng thường được giao nhiệm vụ đưa thư và dẫn đường cho cán bộ Việt Minh.
Một ngày mùa đông vùng núi rất lạnh, Kim Đồng nhận nhiệm vụ đưa tài liệu sang bản bên cạnh. Trước khi đi, mẹ anh thấy con mặc chiếc áo chàm đã cũ, mỏng manh giữa gió rét nên rất thương. Bà dặn:
“Con đi đường nhớ cẩn thận, trời lạnh thì tìm chỗ nghỉ cho đỡ rét.”
Kim Đồng cười:
“Con không lạnh đâu mẹ, cán bộ còn vất vả hơn con nhiều.”
Trên đường đi, anh gặp một cán bộ cách mạng vừa vượt rừng nhiều ngày, người run lên vì rét và đói. Không ngần ngại, Kim Đồng cởi ngay chiếc áo chàm của mình đưa cho cán bộ mặc.
Người cán bộ ái ngại:
“Con còn nhỏ, không có áo sẽ lạnh lắm.”
Kim Đồng lễ phép đáp:
“Con quen rồi. Cán bộ giữ sức khỏe để làm việc lớn cho dân, cho nước.”
Nói rồi, cậu bé lại nhanh nhẹn chạy đi làm nhiệm vụ trong cái lạnh cắt da của núi rừng.
Sau này, người cán bộ ấy kể lại rằng ông không bao giờ quên hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi với tấm lòng ấm áp và tinh thần yêu nước sâu sắc. Với Kim Đồng, điều quan trọng nhất không phải bản thân mình, mà là bảo vệ cách mạng và giúp đỡ đồng đội.



