Ninh Bình (12)
ĐÔI DÉP BÁC HỒ
Đôi dép của Bác “ra đời'' vào năm 1947, được ''chế tạo'' từ một chiếc lốp ô tô quân sự của thực dân Pháp thiết bị bộ đội ta phục kích tại Việt Bắc. Đôi dép đo cắt không dày lắm, quai trước bản, quai sau nhỏ rất vừa chân Bác.
Trên đường đi, Bác sĩ nói vui về các bộ phận có thể đi cùng:
- Đây là đôi hài vạn đập trong truyện cổ tích ngày xưa... Đôi hài thần thoại đất, đi đến đâu mà nổi được.
Đi qua hoặc trời mưa trơn, bùn nước vào dép khó đi, Bác thông dép, xách tay. Đi thăm bà con nông dân, sải chân trên các cánh đồng đang cấy, đang làm nhiệm vụ, Bác lại Càn quét cao ruộng, tay xách hoặc rãnh đôi dép...
Mười một năm rồi vẫn đôi dép ấy... Các chiến sĩ cảnh vệ cũng đã đôi ba lần “xin'' Bác đổi dép nhưng Bác bảo “vẫn còn đi được''.
Cho đến lần ghé thăm Ấn Độ, khi Bác lên máy bay, ngồi trong chỗ ngồi riêng thì tất cả người trong tổ cảnh bảo vệ Mẹo giấu dép đi, để sẵn một đôi giày mới...
Máy bay hạ cánh xuống Niu-đê-li, Bác tìm dép. Mọi người thưa thớt:
Có lẽ đã xuống khoảng hàng của máy bay rồi... Thưa Bác....
- Bác biết các cửa hàng lưu ý của Bác đi chứ gì. Nước ta còn chưa được độc lập hoàn toàn, nhân dân ta còn khó khăn, Bác đi dép cao su nhưng bên trong lại có đôi tất mới thế là đủ lắm mà vẫn lịch sự - Bác không tồn tại nói.
Sau đó các anh chiến binh phải trả lại dép để Bác đi xuống dưới nhà đất đang chờ đợi...
Trong suốt thời gian Bác ở Ấn Độ, nhiều khách hàng chính, nhà báo, nhà quay phim... rất quan tâm đến đôi dép của Bác. Họ đi thẳng vào mặt, họ cùng nhau ấn máy từ nhiều góc độ, viết chép... làm khung cảnh quay lại phải xem nhẹ và bảo vệ “đôi hài thần kỳ” ấy.
Năm 1960, Bác đến thăm một đơn vị Hải quân nhân dân Việt Nam. Đôi dép “thâm niên” ấy, Bác đi thăm nơi ăn, nơi ở, trại chăn nuôi của đơn vị. Các chiến sĩ rồng rắn kéo theo, ai cũng muốn chen chân, vượt lên để được gần Bác hơn. Bác vui cười đón mừng chiến tranh này, nuôi dưỡng vai trò chiến sĩ khác. Bác đứng lại:
- Thôi, các cháu giẫm làm siêu quai dép của Bác rồi...
Nghe Bác nói, mọi người dừng lại xuống yên tĩnh nhìn đôi dép rồi lại ồn ào lên:
- Thưa Bác, cháu, cháu sửa...
- Thưa Bác, cháu, cháu được sửa ạ...
Thấy vậy, các chiến sĩ cảnh vệ trong quân đoàn chỉ đứng cười vì biết đôi dép của Bác đã phải đóng cửa chỉnh sửa vài lần rồi...Bác cười nói:
- Cũng phải để Bác đến cây gốc kia, có cơ sở sẵn có! Bác “lẹp xẹp” lết đôi dép đến gốc cây, một tay vịn vào cây, một chân co lên nắm dép ra:
- Này! Cháu nào giỏi thì chữa hộ dép cho Bác...Một anh nhanh tay giành được Chiếc dép, thơm lên nhưng rồi lại mất tự do. Anh bên rìa thấy, "vượt rào" chạy biến...
Bác phải:
- Ơi nhìn, ngắm mãi thế, nhanh lên cho Bác còn đi chứ. Anh chiến sĩ lúc chiến chạy đã trở về với chiếc nhẫn con, mấy cái nguyên:
- Cháu, để cháu sửa dép...Mọi người dãn ra. Phút chốc, chiếc dép đã được sửa chữa xong. Những chiến sĩ không được may mắn hưng thịnh:
- Tại dép của Bác quá. Thưa Bác, Bác thay dép đi ạ..
Bác sĩ nhìn các chiến binh nói:
- Các cháu nói đúng... Nhưng chỉ đúng có một phần... Đôi dép của Bác cũ nhưng nó chỉ mới bit quai. Cháu đã chữa lành chắc chắn cho Bác thế này thì nó còn ''thì'' lắm! Mua đôi dép khác phản đáng là bao, nhưng khi chưa cần thiết cũng chưa nên... Ta phải tiết kiệm vì đất nước ta còn nghèo...
Bài học kinh nghiệm
Bài học mà chúng ta rút ra được trong câu chuyện này chính là một lối sống giản dị, tiết kiệm ở Bác Hồ. Dù ở địa vị càng cao nhưng Người càng giản dị, trong sạch, cả một đời không xa xỉ, hoang phí. Cuộc đời của Bác là tấm kính sáng chói về đức: Cần, Tiết kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Nếp sống đơn giản của Bác chính là tấm kính cho mỗi người ta noi theo.



