Ninh Bình (2)
Bài viết về câu chuyện của 01 nữ Cựu Thanh niên xung phong
Tôi là một nữ thanh niên xung phong từng công tác trên Đường Trường Sơn. Năm ấy tôi vừa tròn mười tám. Rời quê, tôi giấu nước mắt trong chiếc khăn tay mẹ đưa, bước lên xe cùng đơn vị. Chúng tôi – những cô gái còn chưa kịp biết hết những lo toan của cuộc đời – đã đi vào chiến trường với một niềm tin giản dị: góp sức mình cho đất nước. Công việc của chúng tôi là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày thì tránh máy bay, ban đêm lại ra làm việc. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đỏ nhão nhoét bám đầy chân tay, chúng tôi vẫn cười, vẫn hát để quên mệt.
Tôi nhớ nhất một đêm, máy bay địch quần thảo suốt nhiều giờ. Bom rơi liên tiếp, đất đá tung lên như bão. Khi tiếng nổ vừa dứt, chúng tôi lập tức lao ra đường. Con đường vừa bị cày nát, hố bom sâu hoắm. Nếu không thông đường kịp, xe vận tải sẽ bị tắc lại phía sau.
Chị Hạnh – tiểu đội trưởng – hét lớn: “Nhanh lên các em, kịp giờ xe qua!” Chúng tôi chia nhau từng vị trí, người cuốc đất, người khiêng đá, người lấp hố. Tay tôi rớm máu lúc nào không hay, nhưng chẳng ai dừng lại.
Rồi bất ngờ, một loạt bom nữa rơi xuống. Tôi bị hất văng, tai ù đi, mọi thứ quay cuồng. Khi tỉnh lại, tôi thấy khói bụi mịt mù. Tôi gọi tên chị Hạnh, gọi mãi… nhưng không có tiếng trả lời.
Chúng tôi mất chị trong đêm ấy.
Nhưng con đường vẫn phải thông. Chúng tôi gạt nước mắt, tiếp tục làm việc cho đến khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua. Ánh đèn xe quét qua khuôn mặt lấm lem của chúng tôi, và tôi chợt thấy trong lòng mình một niềm vui lặng lẽ: dù gian khổ đến đâu, chúng tôi vẫn giữ được mạch máu giao thông của chiến trường.
Những năm tháng ở Trường Sơn, chúng tôi sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Có người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng cũng chính nơi đó, chúng tôi học được thế nào là tình đồng đội, là lòng dũng cảm, và là tình yêu đất nước.
Giờ đây, khi đã đi qua cả một đời người, mỗi lần nhắc đến Trường Sơn, tôi vẫn thấy tim mình rung lên. Không phải vì sợ hãi, mà vì tự hào. Chúng tôi – những cô gái thanh niên xung phong – đã sống một thời rực rỡ, một thời “hoa lửa” không thể nào quên.



