Cựu chiến binh

Ninh Bình (3)

Lời kể của Cựu Chiến binh tham gia chiến dịch Mậu Thân 1968

Ninh Bình20/04/2026Hoàng Thị Thắm (Đoàn xã Kim Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ cuối năm 1967. Khi ấy, chúng tôi chỉ biết đơn vị đang chuẩn bị cho một chiến dịch rất lớn. Mãi đến sau này, người ta gọi đó là Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 – còn với chúng tôi lúc ấy, đó đơn giản là một trận đánh sống còn.

Đêm 30 Tết, chúng tôi bí mật áp sát nội đô. Thành phố lúc đó vẫn còn ánh đèn, người dân chuẩn bị đón giao thừa. Giữa không khí ấy, chúng tôi lặng lẽ di chuyển, tim đập dồn dập. Ai cũng hiểu: chỉ ít giờ nữa thôi, mọi thứ sẽ thay đổi.

Đúng thời khắc giao thừa, pháo hiệu vang lên. Tiếng súng nổ đồng loạt khắp nơi. Thành phố bừng tỉnh trong khói lửa. Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đánh vào một mục tiêu trọng yếu. Chúng tôi xung phong trong tiếng súng, tiếng lựu đạn nổ dồn dập.

Chiến đấu trong đô thị khác hẳn ngoài rừng. Mỗi góc nhà, mỗi con phố đều có thể là nơi địch ẩn nấp. Chúng tôi phải vừa chiến đấu, vừa di chuyển từng bước. Có lúc chỉ cách nhau một bức tường, nghe rõ cả tiếng nói của đối phương.

Tôi nhớ nhất là khi chúng tôi tiến vào một ngôi nhà lớn. Đạn bắn ra từ phía trong dữ dội. Anh em phải chia nhau áp sát, ném lựu đạn rồi xông vào. Khói súng mù mịt, tiếng la hét, tiếng bước chân dồn dập… tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh không thể quên.

Trong trận đó, tôi mất đi người đồng đội thân nhất – anh Tuấn. Trước lúc xung phong, anh còn cười: “Đánh xong trận này, về ăn Tết bù nhé!” Nhưng anh đã ngã xuống ngay trước cửa mục tiêu. Tôi không kịp kéo anh ra.

Những ngày sau đó, trận đánh càng lúc càng ác liệt. Chúng tôi vừa chiến đấu, vừa cầm cự trước sự phản kích mạnh của địch. Có lúc tưởng như không trụ nổi. Nhưng rồi, nghĩ đến đồng đội đã ngã xuống, chúng tôi lại siết chặt tay súng.

Khi rút ra khỏi thành phố, tôi ngoái lại nhìn. Nơi ấy vẫn còn khói lửa, nhưng trong lòng tôi hiểu rằng trận đánh này đã làm rung chuyển cả chiến trường.

Nhiều năm sau, khi đã trở về đời thường, mỗi lần Tết đến, tôi lại nhớ về đêm giao thừa năm ấy. Không phải là pháo hoa hay mâm cỗ, mà là tiếng súng, là những gương mặt đồng đội, là những người đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn