Ninh Bình (4)
Lồ kể của Cựu Chiến binh tham gia chiến dịch "Điện Biên phủ trên không" bảo vệ Thủ đô Hà Nội
Tôi là phi công tiêm kích của Không quân Nhân dân Việt Nam, từng tham gia chiến đấu trong những ngày bảo vệ bầu trời Thủ đô, đặc biệt là trong chiến dịch mà chúng tôi quen gọi là “12 ngày đêm”.
Những ngày cuối tháng 12 năm 1972, Hà Nội gần như không có đêm yên tĩnh. Còi báo động vang lên liên tục, từng tốp máy bay B-52 của Mỹ vào đánh phá. Là phi công, chúng tôi luôn trong trạng thái sẵn sàng cất cánh.
Tôi còn nhớ rõ một đêm lạnh, gió mùa thổi buốt da. Khi còi báo động vang lên, tôi cùng đồng đội chạy vội ra sân bay. Trong ánh đèn mờ, chiếc MiG-21 nằm im lặng như chờ đợi. Tôi trèo lên buồng lái, kiểm tra nhanh các thông số. Lệnh cất cánh vang lên.
Chiếc máy bay rít lên, lao vút vào màn đêm.
Trên không trung, mọi thứ hoàn toàn khác. Không còn cảm giác mặt đất, chỉ còn tiếng động cơ, tiếng chỉ huy trong tai nghe và những đốm sáng của tên lửa, pháo cao xạ phía dưới. Radar dẫn đường cho tôi tiếp cận mục tiêu – một tốp B-52 đang vào ném bom Hà Nội.
Tim tôi đập rất mạnh. Không phải vì sợ, mà vì biết mình đang đối mặt với đối thủ rất mạnh. Tôi hạ thấp độ cao, rồi bất ngờ tăng tốc, tiếp cận từ phía sau. Khi mục tiêu vào tầm ngắm, tôi bóp cò.
Hai quả tên lửa rời cánh.
Chỉ vài giây sau, một quầng lửa bùng lên giữa bầu trời đêm. Chiếc B-52 trúng đạn. Khoảnh khắc ấy, tôi gần như nín thở. Không phải vì vui mừng, mà vì hiểu rằng mình vừa hoàn thành nhiệm vụ – bảo vệ Hà Nội.
Nhưng nguy hiểm vẫn chưa hết. Máy bay địch phát hiện, truy đuổi. Tôi phải cơ động liên tục, luồn lách trong màn đêm và hệ thống hỏa lực dày đặc. Có lúc tưởng như không thoát nổi. Nhưng cuối cùng, tôi cũng đưa được máy bay trở về sân bay an toàn.
Khi mở buồng lái bước xuống, tôi mới thấy tay mình run lên. Nhìn về phía Hà Nội, nơi xa xa vẫn còn ánh lửa bom, tôi chỉ nghĩ một điều: phải tiếp tục bay, tiếp tục chiến đấu.
Những ngày sau đó, chúng tôi vẫn liên tục xuất kích. Có đồng đội của tôi đã không trở về. Mỗi lần tiễn một người ra đi, chúng tôi không nói nhiều, chỉ lặng lẽ siết chặt tay nhau.
Giờ đây, khi đã rời buồng lái từ lâu, mỗi lần nhìn lên bầu trời Hà Nội bình yên, tôi lại nhớ về những đêm không ngủ năm ấy. Chúng tôi – những người lính không quân – đã sống và chiến đấu giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết để giữ cho bầu trời này được xanh.



