Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ninh Bình (6)

Lời kể của Cựu tù binh Côn Đảo

Ninh Bình22/04/2026Nguyễn Văn Tập (Đoàn xã Kim Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi bị bắt vào đầu những năm 1970, khi đang làm nhiệm vụ liên lạc trong vùng địch kiểm soát. Sau nhiều lần tra khảo, chúng đưa tôi ra Nhà tù Côn Đảo – nơi mà chỉ cần nghe tên thôi, ai cũng hiểu đó là “địa ngục trần gian”.

Ngày đầu bước vào trại giam, tôi choáng váng trước cảnh tượng trước mắt. Những dãy phòng giam chật hẹp, tối tăm; những “chuồng cọp” chỉ vừa đủ cho một người nằm co quắp. Không khí ngột ngạt, mùi ẩm mốc và cả mùi máu tanh khiến tôi không thể nào quên.

Chúng tra tấn chúng tôi bằng đủ cách. Đòn roi, bỏ đói, phơi nắng… Có những ngày nắng như đổ lửa, chúng nhốt chúng tôi trong “chuồng cọp”, phía trên là song sắt, không mái che. Da thịt bỏng rát, cổ họng khô cháy, nhưng không ai kêu than. Chúng tôi cắn răng chịu đựng.

Điều khiến tôi sống sót qua những ngày ấy không phải là sức khỏe, mà là ý chí. Trong tù, chúng tôi tìm mọi cách liên lạc với nhau. Những bức tường trở thành “đường dây” truyền tin. Chỉ cần vài tiếng gõ nhẹ cũng đủ để biết bên cạnh mình còn đồng đội.

Tôi nhớ có một lần, một anh lớn tuổi trong buồng bên cạnh bị tra tấn rất nặng. Đêm đó, qua bức tường, anh gõ từng tiếng yếu ớt: “Đừng khai… giữ vững…” Những tiếng gõ ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi hiểu rằng, dù trong hoàn cảnh nào, chúng tôi cũng không được gục ngã.

Có người đã không thể bước ra khỏi nơi ấy. Họ nằm lại trong lòng đất Côn Đảo, mang theo tuổi xuân của mình. Mỗi lần có người hy sinh, chúng tôi không thể làm gì nhiều, chỉ lặng lẽ siết chặt tay nhau, thề sẽ sống, sẽ tiếp tục đấu tranh.

Rồi ngày giải phóng đến. Cánh cửa nhà tù mở ra. Khi bước ra ngoài, tôi phải nheo mắt vì ánh sáng quá chói – ánh sáng mà đã rất lâu rồi tôi không được nhìn thấy. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí tự do lần đầu tiên sau những năm tháng bị giam cầm.

Giờ đây, khi đã trở về cuộc sống bình thường, mỗi lần nhớ lại Nhà tù Côn Đảo, tôi không chỉ nhớ đến đau thương, mà còn nhớ đến tình đồng chí, đến ý chí kiên cường của những con người đã biến “địa ngục” thành nơi thử thách lòng yêu nước.

Chúng tôi – những tù chính trị năm ấy – có thể đã mất đi nhiều thứ, nhưng chưa bao giờ mất niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn