Ninh Bình (7)
Câu chuyện: Người tướng luôn nhớ về chiến sĩ
Sau chiến thắng của Điện Biên Phủ, Võ Nguyên Giáp trở về trong niềm vui chung của cả dân tộc. Ai cũng ca ngợi tài cầm quân xuất sắc của ông.
Thế nhưng, trong một buổi gặp gỡ cán bộ, khi mọi người nhắc đến chiến công, Đại tướng lại trầm ngâm nói: “Chiến thắng này là của toàn quân, của nhân dân. Tôi luôn nhớ đến những chiến sĩ đã ngã xuống.”
Một lần, khi đi thăm một đơn vị bộ đội, ông bắt gặp một chiến sĩ trẻ đang lặng lẽ ngồi viết thư. Thấy Đại tướng đến gần, người lính vội đứng dậy chào.
Đại tướng nhẹ nhàng hỏi: “Đồng chí đang viết thư cho ai?”
Người lính xúc động trả lời: “Báo cáo Đại tướng, em viết thư về cho mẹ. Mẹ em ở quê còn nghèo lắm, em chỉ mong sớm hoàn thành nhiệm vụ để về phụ giúp gia đình.”
Nghe xong, Đại tướng gật đầu, ánh mắt đầy cảm thông:
“Các đồng chí ra đi vì Tổ quốc, hậu phương sẽ luôn được quan tâm. Chúng ta chiến đấu không chỉ để bảo vệ đất nước, mà còn để những người mẹ, người dân được sống tốt hơn.”
Sau buổi đó, ông chỉ đạo các đơn vị quan tâm hơn đến chính sách hậu phương quân đội, chăm lo đời sống gia đình chiến sĩ.
Đối với người lính trẻ hôm ấy, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trở thành ký ức không thể quên. Anh hiểu rằng vị Tổng tư lệnh không chỉ là người chỉ huy tài ba, mà còn là người cha, người anh luôn dõi theo từng chiến sĩ.



