Cựu chiến binh

Ninh Bình (9)

Ký ức về những năm tháng chiến đấu tại rừng Trường Sơn

Ninh Bình22/04/2026Lê Văn Tỵ (Đoàn xã Kim Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ rất rõ những năm tháng sống và chiến đấu giữa cánh rừng Trường Sơn—những năm mà tuổi trẻ của tôi gắn liền với mưa rừng, bom đạn và những con đường chưa từng có tên trên bản đồ.

Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Rời quê, tôi theo đơn vị hành quân vào tuyến đường Trường Sơn—nơi mà sau này mọi người gọi là dãy Trường Sơn. Khi ấy, với chúng tôi, đó không chỉ là một dãy núi, mà là con đường sống, là mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến.

Những ngày đầu, tôi choáng ngợp trước rừng. Rừng sâu, rậm rạp, cây cao che kín cả bầu trời. Ban ngày, ánh nắng chỉ lọt xuống từng vệt nhỏ. Ban đêm, tiếng côn trùng và thú rừng hòa thành một thứ âm thanh vừa hùng vĩ vừa đáng sợ. Nhưng rồi chúng tôi quen dần, coi rừng như nhà.

Công việc của tôi là vận tải—gùi hàng, tải đạn, khi thì dẫn đường cho xe, khi lại san lấp hố bom. Có những chuyến đi kéo dài hàng tuần, vai đeo nặng trĩu, chân lội suối, băng rừng. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với nguy hiểm: bom nổ chậm, máy bay rình rập, sốt rét rừng hành hạ.

Tôi không bao giờ quên những trận bom. Có những ngày, máy bay gầm rú trên đầu, thả bom xuống như mưa. Đất đá tung lên, cây rừng đổ rạp. Chúng tôi vừa chạy vừa tìm chỗ ẩn nấp. Khi bom ngớt, lại lao ra sửa đường, kéo xe qua những đoạn vừa bị phá. Con đường ấy, dù bị đánh phá bao nhiêu lần, vẫn phải thông.

Đồng đội của tôi—những con người bình dị mà phi thường. Có người mới hôm qua còn cười nói, hôm nay đã nằm lại giữa rừng. Chúng tôi chôn cất nhau vội vàng, lấy cành lá phủ lên, đánh dấu bằng một hòn đá hay một nhành cây gãy. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: mình phải sống và đi tiếp, thay phần của người đã ngã xuống.

Có những đêm hiếm hoi yên tĩnh, chúng tôi ngồi bên bếp lửa nhỏ, chia nhau từng nắm cơm, kể chuyện quê nhà. Tôi nhớ mẹ, nhớ cánh đồng làng, nhớ tiếng gà gáy sáng. Những ký ức ấy vừa làm lòng tôi se lại, vừa tiếp thêm sức mạnh để tôi bước tiếp.

Có lần tôi bị sốt rét nặng, người run lên từng cơn. Đồng đội thay nhau chăm sóc, giấu tôi trong một lán nhỏ giữa rừng để tránh máy bay. Tôi đã nghĩ mình không qua khỏi, nhưng rồi vẫn gượng dậy. Trong chiến tranh, sống sót đôi khi cũng là một nhiệm vụ.

Chúng tôi tin vào một điều rất giản dị: rồi chiến tranh sẽ kết thúc, đất nước sẽ thống nhất. Chính niềm tin đó giúp chúng tôi vượt qua tất cả—đói khát, bệnh tật, mất mát.

Ngày nghe tin chiến thắng, tôi lặng người. Không reo hò như tôi từng tưởng tượng. Tôi chỉ ngồi im, nhìn vào rừng, nghĩ về những người đã không còn để thấy ngày đó.

Giờ đây, khi nhớ lại, tôi vẫn thấy Trường Sơn hiện lên rõ mồn một—không chỉ là rừng núi, mà là nơi đã giữ lại một phần tuổi trẻ của tôi, cùng những ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn