NỔ SÚNG VÀO TRẠI GIAM ĐÀN ÁP CÁC CUỘC ĐẤU TRANH, TÀN SÁT TÙ BINH HÀNG LOẠT
NỔ SÚNG VÀO TRẠI GIAM ĐÀN ÁP CÁC CUỘC ĐẤU TRANH, TÀN SÁT TÙ BINH HÀNG LOẠT
Ngoài việc áp dụng các hình thức tra tấn, sát hại tù binh đã nêu trên, bọn chỉ huy trại giam còn ra lệnh cho cấp dưới nổ súng vào trại giam làm nhiều tù binh chết và bị thương như:
· Vụ nổ súng vào phân khu B6 làm 4 người chết và 25 người bị thương ngày 30-1-1969.
Ngày 30-1-1969, diễn ra cuộc đấu tranh của tù binh phân khu A6 đòi không đi làm tạp dịch và chống địch đánh đập tù binh khi đi làm bên ngoài, anh em ở các phân khu B6, C6, D6 đều đồng loạt hưởng ứng. Tại phân khu B6 có 7 tên mật báo sợ anh em thanh toán bèn leo rào chay ra ngoài, tù binh rượt đuổi theo, bon quân cảnh nổ súng bắn chết 4 tù binh.
25 tù binh bị thương, 7 tên mật báo được giải thoát.
Để che giấu tội ác giết hại tù binh, bọn chúng tìm mọi cách để đồ tôi cho tù binh là nguyên nhân gây ra vụ nổ súng và xin được chỉ viện để bảo vệ trại giam. Trong phiếu trình để ngày 2-2-1969, Cao Văn Viên Đại Tướng, Tổng Tham mưu trưởng, đệ trình cho Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu biết:
“Ngày 30-1-1969 tù binh thuộc khu 6, trại giam tù binh Phú Quốc nổi loạn... Cuộc bạo loạn trên trở nên quyết liệt, bắt buộc trại giam phải nổ súng để đàn áp. Kết quả có 4 tù binh chết, 25 tù binh bị thương và 1 quân cảnh bị đạn lạc. Nguyên hồi 14 giờ ngày 30-1-1969, như thường lệ, nhân viên giám thị vào khu A6 điểm danh tù binh đi làm công tác. Tù binh tại phân khu này từ chối không chịu đi làm và bỏ về phản đối và khiêu khích, nhân viên giám thị bực tức cho tù binh biết là “Có làm thì mới có ăn, không làm việc thì nhịn đói”... Lúc đó tù bình bắt đầu la ó đập vách và đã đảo ầm ĩ gây cảnh hỗn loạn kéo dài đến 16 giờ... không còn cách nào hơn lính canh bắt buộc phải nổ súng để ngăn chặn đào thoát và đàn áp bạo động...
· Vụ nổ súng vào phân khu A4, làm 13 người chết và 30 người bị thương ngày 5-2-1970 (tức 29 Tết năm 1969)
Chấp hành lệnh của Tòa Đại sứ Mỹ ở Sài Gòn và của Bộ Quốc phòng ngụy quyền Sài Gòn, khoảng đầu tháng 2-1970, trước Tết Âm lịch, địch lọc một số sĩ quan miền Nam ở các khu đưa về phân khu A4, tất cả khoảng 700 người. B4 là khu hạ sĩ quan miền Nam.
Vừa mới đưa anh em về phân khu A4, địch chuẩn bị ngay việc cưỡng ép chiêu hồi. Chúng cho một số tên trật tự ở phân khu khác cầm gậy gộc rảo qua các phòng đe dọa phải ngoan ngoãn tuân lời giám thị nếu không sẽ bị thẳng tay đàn áp.
Đảng ủy phân khu chủ trương nếu địch đưa trật tự đến đàn áp thì chống lại. Anh em lựa một số người khỏe mạnh, dũng cảm tổ chức thành một đội xung kích làm nhiệm vụ bửa củi. Nếu bọn trật tự vào thì xung kích sẽ dùng búa chặn đường rút lui, còn toàn thể anh em trong phân khu sẽ ào ra đánh chúng
Sáng 29 Tết (đầu tháng 2-1970 Dương lịch), địch muốn đánh một trận phủ đầu tù binh nhằm răn đe anh em khỏi nổi dậy đấu tranh vào dịp Tết Nguyên đán. Chúng cho trật tự vào nhìn mặt từng tù binh, thấy người nào chúng “không ưa” là kéo ra ngoài đánh đập mà không nêu lý do.
Theo kế hoạch đã bố trí sẵn, khi bọn trật tự vừa lôi anh em ra đánh, toàn phân khu ào lên đánh lại. Anh em đánh bằng tay không, một số nhặt được khúc cây đánh lại nhưng không cản chúng được. Đội xung kích đã dùng cả búa bửa củi chém lại chúng. Trận đánh diễn ra quyết liệt, anh em tù binh chiến đấu rất dũng cảm. Lúc này, bọn quân cảnh được điều đến yểm trợ cho bọn trật tự, chĩa súng vào tù binh và nổ súng hàng loạt. Một số tù binh đã ngã xuống nhưng anh em vẫn quyết tâm tràn lên đánh lại. Do tù binh đông lại chiến đấu rất dũng cảm nên một lúc sau, bọn trật tự chạy thoát ra ngoài.
Kết quả, 3 tên trật tự bị giết chết và 1 tên bị anh em móc cả hai mắt, hắn rên la khóc lóc, quờ quạng mò đường ra cửa.
Tù binh bị trúng đạn chết 13 người và khoảng 30 người bị thương.
Sau đó, tên chỉ huy trưởng trại giam đến phân khu, hắn hứa sẽ không cho trật tự vào phân khu nữa và sẽ cung cấp lương thực, thực phẩm đầy đủ theo tiêu chuẩn quy định.
Anh em đồng ý cho chúng đưa những người chết và bị thương ra.
Hôm sau, chúng vào bắt 19 người, phần lớn thuộc đội xung kích bửa củi, đem ra đánh tìm người chủ mưu, rồi đưa vào nhốt tại biệt giam 4 ngoài trời.
· Vụ nổ súng làm 7 người chết và 54 người bị thương ngày 30-5-1970
Vụ nổ súng sát hại tù binh xảy ra ngày 30-5-1970 được Tờ báo Dân xuất bản ở Sài Gòn, số ra ngày 4-6-1970 đề cập đến. Tờ báo này viết rằng đây là “vụ nổi loạn của tù binh Trại giam Phú Quốc ngày 30-5-1970”.
Tờ báo ghi chi tiết Phiếu trình ngày 4-6-1970, Trung tá Đỗ Đức Tâm, Trưởng Khối Quân sự vụ gửi Thiếu tướng Chánh văn phòng Tổng thống. Trong đó hắn đổ lỗi do tù binh “toan vượt rào giữa ban ngày” nên chúng đã nổ súng làm:
- 7 chết (có hai chúng thanh toán nhau);
- 54 bị thương (22 nặng được đưa về Tổng Y viện cộng hòa) Nhân viên trại giam: 1 quân cảnh bị thương.
Kết quả trên cho thấy, sự việc xảy ra gây tổn hại rất lớn cho tù binh nhưng địch tìm mọi cách che giấu. Mặt khác, sau vụ việc này, Nguyễn Văn Thiệu đã gợi ý và Thủ tướng Trần Thiện Khiêm ra lệnh điều Trần Vĩnh Đắc ra làm Chỉ huy trưởng Trại giam tù binh Phú Quốc (1)
Tội ác nổ súng sát hại tù binh hàng loạt của bọn địch ở Trại giam tù binh Phú Quốc đã gây nên làn sóng phản đối mạnh mẽ trong nhân dân ta và nhân dân thế giới yêu chuộng hòa bình. Cuối tháng 8-1972, Thường vụ Trung ương Cục miền Nam thông báo tình hình và chỉ đạo “phát động đấu tranh tố cáo tội ác của kẻ thù”. Đồng chí Nguyễn Văn Thông đã viết bài thơ sau đây nhằm tố cáo tội ác của địch và chia sẻ với anh em tù binh Trại giam tù binh Phú Quốc:
Máu tù Phú Quốc lại đổ
“Tháng năm, một chín bảy hai” Súng to, súng nhỏ nổ ngay trại tù
Vì đâu lũ giặc đui mù?
Không nhìn thấy cảnh “người tù thiếu cơm”
Tù nhân căm giận thật ghê gớm.
Dù phải hy sinh danh mãi thơm
Hỡi anh em ! Hãy tiến dồn ....
Bao vây bắt địch để làm “con tin”
Đất trời Phú Quốc chứng minh
Một bầy Mỹ - ngụy khiếp kinh trận này
Tay không bắt giặc phải quỳ gối
Tiếng súng lặng yên sương phủ dày
Mấy từ vĩnh viễn nằm đây
Còn bao nhiều nữa máu đầy trên thân?
Mỗi tù xứng một vị thần Sống thời vĩ đại, chết thời vinh quang
Sáng ngày “bói gói” làm tang lễ
Không trống, không kèn, không áo quan.
Đau thương dòng lệ tuôn tràn
Tiễn đưa “đồng đội” biển ngàn lời ca.
Hỡi anh chị chốn lao tù
Nhân quyền kiểu Mỹ oán thù trăm năm Hướng ra Phú Quốc biển xa xăm.
Mất mát đau thương nát cõi lòng
Chồng chất oán hờn cao ngập núi
Bắc Nam quyết rửa mới căm hờn
Đánh đau giặc Mỹ phải thua cút
Đánh mạnh, đánh bồi ngụy sớm nhào
Tưởng niệm vong hồn tù tử nạn
Chốn nhà lao vẫn chống xâm lăng.
• Nổ súng vào phân khu chiến sĩ miền Bắc
Khoảng giữa năm 1970, thời gian này còn nằm trong đợt chúng cưỡng ép chiêu hồi, địch đưa một số anh em chiến sĩ quê miền Bắc từ phân khu D5 sang phân khu D4.
Tại đây, tuy không đánh đập cưỡng ép chiêu hồi như ở các phân khu tù binh quê miền Nam nhưng chúng cũng tìm cách hạ nhân phẩm của tù binh. Chúng bắt tù binh trước khi ra khỏi cổng đi làm bên ngoài và khi về phải hô khẩu hiệu phục tùng kỷ luật trại giam. Anh em không chịu hô. Bọn giám thị đe dọa nếu không chịu tuân lệnh sẽ bị trừng phạt. Anh em bàn bạc phải kiên quyết chống lại, nếu không, được đằng chân chúng sẽ lân đằng đầu, không biết chúng còn giở trò gì.
Một buổi sáng, trước khi đi làm, địch bắt anh em hô khẩu hiệu. Anh em không hô. Tên giám thị xông vào đánh. Anh em đứng lên phản đối. Người từ các phòng cũng ùa ra sân hô khẩu hiệu đả đảo việc bắt hô khẩu hiệu và đánh đập tù binh.
Quân cảnh lập tức kéo đến bao quanh bên ngoài và nổ súng vào phân khu làm 1 tù binh chết, 8 người bị thương.
Anh em không cho đem người chết và bị thương ra, đòi đại diện Bộ Chỉ huy đến giải quyết.
Với tỉnh thần quyết tâm cao của anh em, cuối cùng tên trưởng khu thay mặt Bộ Chỉ huy trại giam đến, hắn hứa sẽ không bắt tù binh hô khẩu hiệu và không đánh đập anh em nữa, đồng thời cho đưa người chết ra ngoài chôn cất và đưa người bị thương đi bệnh xá.
* Vụ nổ súng giết hại tù binh tại phân khu B2 ngày 2-7-1971
Nhân lúc anh Trần Văn Bê (số tù 514.3637) đi ra gån hàng rào giữa các phòng trong phân khu B2, lấy cớ là anh Bê âm mưu phá rào, Trung úy Trần Văn Bảy, Đại đội trưởng kiêm Trưởng khu 2 đã bắt anh Bê phải rào lại hàng rào. Anh em trong phân khu ùa ra phản đối và yêu cầu phá bỏ hàng rào giữa các phòng để đi lại và không được đánh đập tù binh. Sự việc diễn ra rất căng thẳng, đến 9 giờ 30 phút, Trung sĩ Trịnh Văn Bê và Trung sĩ Trần Lê Sơn nhân viên giám thị vào nhà bếp bắt anh em dập lửa, đổ gạo trong nổi ra và không cho anh em nấu cơm. Vì vậy, tù binh đã cùng nhau la to lên phản đối, đuổi bắt hai giám thị độc ác. Bọn lính gác canh giữ trên pháo đài gần Khu B2 đã nổ súng chỉ thiên vào phân khu giải thoát cho hai giám thị. Nhưng đến 10 giờ 45 phút, tên Đại úy Nguyện, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 7 quân cảnh bắt 2 tù binh cùng đại diễn phân khu ra phòng giám thị, cùng lúc đó tên Trung úy Bảy được tên Nguyên cho phép đã lênh cho quân cảnh ném lựu đạn cay vào phân khu để bắt anh em phải giải tán. Không khí diễn ra rất căng thẳng, anh em tù binh đã nhanh nhen nhặt một số lựu đạn cay ném trả về phía địch. Một số tên quân cảnh lợi dụng cơ hồi này trả thù anh em tù binh đã nổ súng bừa bãi vào phân khu.
Trong Phiếu trình số 160/TC.TBCSVN/PQ/GT của Đại ủy Phạm Minh Hoàng, Trưởng Ban Giám thị (CX) và Thiếu úy Vũ Văn On, Xử lý Thường vụ gửi tên Trung tá, Chỉ huy trưởng Trại giam tù binh Cộng Sản Việt Nam Phú Quốc ngày 3-7-1971, chính bọn địch thừa nhận:
· Cũng trong lúc này, Trung úy Bảy đã cho tăng cường nhân viên với trang bị lựu đạn cay, mặt nạ cùng nhân viên có vũ khí đứng rải dọc theo hàng rào phía trước khu giam. Đúng 11 giờ, Trung úy Bảy vào xin Đại úy Nguyện để thi hành thì Đại úy đã điện thoại cho Trung tá xin được sử dụng lựu đạn cay. Trung tá đã chấp thuận, nên Đại úy nói trong điện thoại “xin thi hành” và bỏ điện thoại xuống cùng với Trung úy Bảy ra ngoài lệnh cho ném lựu đạn, các nhân viên quân cảnh đã thi hành. Khi lựu đạn nổ, các tù binh chịu không nổi đã chạy tán loạn, la ó, đập vách tôn, cũng có một vài tên chạy lượm các lựu đạn quân cảnh vừa ném vào để liệng ra ngoài.
Trong lúc không có lệnh nổ súng, nhưng các quân cảnh gác bên ngoài đã tự động nổ súng. Trong số này có một vài nhân viên đã nổ súng một cách bừa bãi vào khu mà Ban Giám thị được biết đó là: Trung sĩ Lê Diễm, số quân 69/209,310, đương sự đã gác mũi súng lên rào cổng, mũi súng để ngang tẩm ngực, bắn vào, mãi đến lúc Trung úy Bảy tới mới kéo y ngưng bắn; Binh 2 Hoàng Văn Tâm, số quân 74/105.707, thì đứng ngang đống đá phía góc gần cổng khu giam cũng đã để mũi súng với tầm bắn ngang, y cũng đã bắn nhiều loạt vào”.
Và cuối cùng, không thể che đậy tội ác xả súng giết hại tù binh, trong phiếu trình trên chúng phải thú nhận:
“2. V/v nổ súng trong lúc dùng biện pháp mạnh:
Vì không có lệnh rõ ràng cho nên nhân viên quân cảnh canh gác yểm trợ trước về việc nổ súng cũng như không chỉ định rõ ràng những nhân viên nào được sử dụng lựu đạn và việc sử dụng như thế nào.
Do đó lúc được lệnh áp dụng thì mạnh ai nấy ném, và sự ném không có quy củ, nên có một số lựu đạn ném vào bị từ bình lượm ném lại. Hơn nữa quân cảnh không có lệnh rõ ràng nên mạnh ai nấy bắn, và một vài quân cảnh đã bắn một cách hăng say, nên đến lúc nổ súng rồi việc kêu la thôi bắn cũng vô hiệu.
Đến 17 giờ 15 phút, có 2 tù binh bị chết và 5 người bị thương, gồm
Lê Văn Kia, số tù 513.11394 bị thương ở đầu (chết).
Lê Văn Đương, số tù 534.0564 bị thương đầu (chết).
Phan Tang, số tù 516.2534 bị thương đầu.
Đỗ Văn Hết, số tù 513.9856 bị thương đầu.
Huỳnh Văn Cách, số tù 513.8301 bị thương bắp chân trái.
Huỳnh Văn Giáp, số tù 513.5989 bị thương đùi trái, sát bụng.
Huỳnh Ngọc Trí, số tù 521.4404 bị thương mông trái”.
Như vậy, vụ nổ súng sát hại tù binh này bọn địch đã phải thú nhận vì không thể che đậy được tội ác tàn bạo. Để có được sự thú nhận này, một phần do có đoàn kiểm soát đến trại giam kiểm tra, nắm rõ tình hình nên chúng không còn cách nào khác.
· Vụ nổ súng giết hại tù binh tại phân khu D4 ngày 24-5-1972
Vào lúc 6 giờ ngày 24-5-1972, một số anh em tù binh phòng 9, phòng 10 phân khu D4 ra sân tập thể dục, bị lính quân cảnh đuổi vì cho là các anh vì phạm giờ giới nghiêm. Tên Trung sĩ Nguyễn Tấn Tạo (số quân 69/124.683) bắt anh em phải vào phòng ngay nhưng anh em cãi lại và nói chúng tôi tập thể dục, không làm gì phạm pháp. Hắn liền đưa súng dọa bắn anh em. Anh em không sợ vẫn đứng yên và có vài người đi về phía hắn. Tên này tưởng anh em tấn công liên bỏ chạy kêu cứu, lập tức bọn quân cảnh trên vọng gác liền nổ súng bắn vào anh em, làm chết anh Bùi Gia Bảo (số từ 513.7079) và 6 người bị thương nặng gồm các anh:
1. Nguyễn Bá Duyên, số tù 513.7433
2. Nguyễn Văn Ba, số tù 513.7964
3. Nguyễn Đức Thiện, số tù 536.3653
4. Nguyễn Văn Phương, số tù 523.9465
5. Nguyễn Văn Tính, số tù 513.10346
6. Nguyễn Xuân Đẳng, số tù 521.5167
Ngoài ra, có 3 người khác bị thương nhẹ.
Qua các văn bản để lại cho thấy, vụ nổ súng giết hại tù bình này bọn quân cảnh và Chỉ huy trại giam Phú Quốc đã tìm cách bưng bít, che đậy và đổ lỗi cho anh em tù binh đánh tên Tạo trước. Chúng nổ súng để bảo vệ đồng bọn. Nhưng thực tế, anh em tù binh tay không, mới cự cãi vài lời mà chúng đã nổ súng vào anh em. Hành động tội ác này chúng không thể che giấu được.
* Vụ nổ súng sát hại tù binh ngày 6-5-1972 tại phân khu B8
Tù binh phân khu B8 trước đây thuộc phân khu D8, sau địch chuyển sang phân khu C10, là phân khu tù binh đấu tranh mạnh nhất. Từ đầu năm 1970, bọn trật tự thường xuyên tổ chức đàn áp, đánh đập tù binh để lập khu chiêu hồi (Tân sinh hoạt), nhưng đều thất bại. Về phía tù binh cũng bị đánh đập đến thương tật và bị giết hại một cách đau đớn như trường hợp anh Đặng Văn Bê bị bỏ bao bố thả vào chảo nước sôi... Đầu năm 1972, địch chuyển từ phân khu C10 đến phân khu B8.
Phân khu B8 có ba Đảng ủy hoạt động cùng mục tiêu quyết tâm phải đánh đuổi trật tự ra khỏi phân khu để bảo về phẩm chất người tù binh cách mang
Đầu năm 1972, trước những thắng lợi vang dội của ta trên chiến trường Quảng Trị, Mỹ - ngụy rất cay cú đã ra sức đàn áp tù binh để trả thù cách mạng, trong đó có Trại giam tù binh Phú Quốc.
Ngày 6-5-1972, giám thị và quân cảnh tập hợp tù binh phân khu B8 ra sân để lục soát phòng, xăm hẩm, bắt tù bình ngồi ngoài trời nắng và không cho nấu cơm ăn. Chúng lục soát phòng đến chiều mới xong và mới cho tù binh nấu cơm. Khi tù binh nấu cơm chưa kịp ăn xong bữa, lấy lý do từ vi phạm “lệnh giới nghiêm”, bọn cai ngục cho điểm danh và bắt tù binh nghỉ nấu cơm, mặc dù tù binh đã nấu cơm ăn chưa hết phần gạo được phát. Tiểu đoàn trưởng quân cảnh số 8, tiểu đoàn phó, sĩ quan trưởng khu, giám thị trưởng và nhiều sĩ quan kéo vào phân khu, chỉ huy điểm danh và có âm mưu mới đối phó với tù binh. Quân cảnh la chửi, ép buộc tù binh một số phòng đem cà mèn cơm đang ăn ra ngoài. Lệnh chúng đưa xuống, không cho ăn tiếp mặc dù tù binh còn đói, gạo hãy còn chưa nấu xong do thời gian, thiếu nước, thiếu củi... Đoán được âm mưu của địch nên Đảng ủy chỉ đạo anh em kiên trì, giữ thái độ bình tĩnh và tìm cách đối phó.
Các phòng số 1, số 2, số 3 giữa quân cảnh và tù binh chưa xảy ra căng thẳng. Phòng số 4, số 5, số 6 bắt đầu có những lời qua tiếng lại trước đòi hỏi của tù binh:
Chúng tôi ăn cơm chưa xong. Gạo còn chưa nấu xong chảo cơm cuối cùng.
- Mặc kệ! Giờ giới nghiêm không có nấu, không cho ăn gì hết.
Phòng số 7 anh em phản đối, ồn ào. Phòng số 8 và số 9 khá căng thẳng vì mấy lính quân cảnh bắt đầu có hành động áp chế tù binh, thậm chí đòi đánh, đòi phạt và nặng lời với tù binh các phòng này: Tù binh định làm loạn hả? Bộ Chỉ huy ra lệnh mang hết đồ dùng ăn uống và toàn bộ dụng cụ bếp ra ngoài. Mau lên!
Lính quân cảnh xô đẩy, thúc giục buộc các tù binh khiêng các xâu mèn ra ngoài. Tiếng va đập loảng xoảng, loảng xoảng
Hai phòng 8 và 9 gần cầu tiêu. Sĩ quan và lính thúc bách dữ tợn, ép buộc tù binh bằng lời lẽ thậm tệ
Tù binh các phòng phân trần, có ý kiến đều bị bác bỏ.
Không nhịn được nữa, tù bình hai phòng cuối cùng phản đối, bao vây quân cảnh. Bọn sĩ quan xô xát với tù bình...
Hai bên giằng co nhau. Lính quân cảnh được lệnh kéo đến dàn bên ngoài phân khu B8. Tên tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 8 cùng giám thị và quân cảnh kéo vào trong phân khu. Tù binh la 6, bao vây và rượt đuổi địch, buộc chúng phải chạy ra khỏi phòng.
Đến khoảng 20 giờ, giám thị cho điểm danh tù bình các phòng và bắt một số tù binh đưa ra cổng giám thị. Trước bức xúc ấy, dưới sự lãnh đạo của Đảng ủy phân khu anh em đánh trả lại quân cảnh quyết liệt. Tù bình đông hơn, nên bọn địch vội vã tháo chạy rồi gọi bọn lính bên ngoài nổ súng yểm trợ.
Bọn lính ở bên ngoài nghe tiếng kêu cứu, nổ súng chỉ thiên giải vây cho sĩ quan và lính tháo chạy ra ngoài. Tù binh ào ra càng đông. Tên trưởng khu giam chạy thoát ra ngoài kêu cứu. Lệnh bắn tù bắt đầu thực hiện: Lập tức, nhiều loạt R.16 bắn vào phòng giam tù binh. Đồng thời, súng đại liên từ 4 vọng gác phía hàng rào chĩa vào vách tôn và tù binh nhả đạn liên tục Trước tình hình trên, Đảng ủy phân khu đã quyết định cho anh em đối phó bằng cách bắt giữ hai lính quân cảnh là Trung sĩ Vũ Đình Khoan và Đinh Trọng Kính, giữ lại trong phòng 6.
Sau các loạt đạn của địch, 13 tù binh chết tại chỗ và hàng loạt người bị thương, máu loang đỏ sân điểm danh và các phòng giam.
Một lúc sau, tên Trung tá Chỉ huy trưởng trại giam Bùi Bằng Dực đến. Hắn tỏ ra bình tĩnh và dùng micro chĩa vào phân khu ra lệnh: Bộ Chỉ huy yêu cầu tù bình B8 nghe lệnh tôi. Đưa thi hài người chết ra để mai táng. Các anh không được làm trái lệnh này và chúng ta cả hai phía phải có trách nhiệm chôn cất người xấu số qua đời dù bất cứ lý do gì.
Anh em đòi hắn phải trừng trị tên chỉ huy đã ra lệnh nổ súng giết hại tù binh và từ nay phải chấm dứt việc bắn vào trại, đề nghị được tổ chức lễ truy điệu và đưa những người chết đi chôn cất, điều trị cho những tù binh bị thương một cách đàng hoàng. Hắn chấp nhận và ra lệnh: Tôi chỉ huy trưởng trại giam ra lệnh quân cảnh không được nổ súng khi chưa có lệnh tôi.
Đại diện tù binh công khai đưa 13 thi hài đã được quấn lại bằng mùng ra sân, làm lễ truy điệu. Tất cả tù binh quần áo rách tả tơi, bị thương tích khắp người, đứng nghiêm chào vĩnh biệt đồng đội mình. Sau đó, đại diện tù binh B8 và 10 anh em được tên Bùi Bằng Dực chấp thuận tiễn đưa anh em bị chết đến nơi an nghỉ cuối cùng ở Đồi 100. Anh em thả hai tên quân cảnh bị bắt ra ngoài.
Sự thật được hàng trăm người cả hai phía ta và địch chứng kiến. Nhưng để bưng bít dư luận, trong Phiếu trình số 5889/TG-TBCSVN/PQ ngày 8-5-1972 của Chỉ huy trại giam về Bộ Tổng Tham mưu ngụy, tên Bùi Bằng Dực đã giảm bớt số người chết và bị thương, hắn báo cáo cuộc nổ súng này đã giết chết 13 tù binh, làm bị thương 56 người.
Nhưng theo anh em trong phân khu B8, Báo cáo trên không đúng sự thật. Tổng cộng có 148 người chết và bị thương, trong đó, người chết là 49 người (chết tại chỗ là 13 người, 26 người bị thương chết tại trạm xá); bị thương là 99 người .
Trong phiếu trình nói trên, Trung tá Bùi Bằng Dực cũng viện dẫn rằng nhân viên quân cảnh đã áp dụng theo Huấn thị số 1130/QP về các tiêu lệnh điều hành trại giam, cho rằng nổ súng như vậy là “hợp lý và cần thiết”.
Đây là vụ tàn sát đẫm máu lớn nhất, điển hình nhất trong các nhà tù, trại giam của Mỹ - ngụy và cũng là vụ tàn sát lớn nhất ở Trại giam tù binh Phú Quốc.



