“NÓ VẪN CHẠY LON TON TRONG GIẤC MƠ CỦA MẸ”
Ở thôn Đồng Lũng, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người mẹ đã dành cả cuộc đời để nhớ về người con trai mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân. Mẹ là Hà Thị Túc, mẹ của liệt sĩ Lục Văn Vượng. Mỗi khi nhắc đến con, đôi mắt mẹ lại đỏ hoe. Mẹ không nhớ con đã đi xa bao nhiêu năm, nhưng mẹ nhớ rất rõ dáng hình của con ngày ấy.
“NÓ VẪN CHẠY LON TON TRONG GIẤC MƠ CỦA MẸ”
Ở thôn Đồng Lũng, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người mẹ đã dành cả cuộc đời để nhớ về người con trai mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Mẹ là Hà Thị Túc, mẹ của liệt sĩ Lục Văn Vượng.
Mỗi khi nhắc đến con, đôi mắt mẹ lại đỏ hoe. Mẹ không nhớ con đã đi xa bao nhiêu năm, nhưng mẹ nhớ rất rõ dáng hình của con ngày ấy.
Mẹ cười trong nước mắt rồi nói:
“Nó đẹp trai lắm… Da trắng… Nụ cười của nó đẹp lắm…”
Chỉ vài lời mộc mạc ấy thôi cũng đủ để người nghe hình dung về một chàng trai trẻ mang theo bao ước mơ của tuổi đôi mươi.
Ngày ấy, con lớn lên giữa núi rừng quê hương, bên mái nhà đơn sơ, bên bờ ao và hàng cau trước ngõ.
Rồi đất nước gọi tên.
Con khoác ba lô lên đường.
Mẹ tiễn con đi bằng nụ cười, nhưng trong lòng chỉ mong ngày con trở về.
Thế nhưng, chiến tranh đã giữ con lại mãi mãi.
Từ ngày nhận tin con hy sinh, trong ngôi nhà nhỏ chỉ còn lại nỗi nhớ.
Có những đêm, mẹ nằm ngủ rồi giật mình tỉnh giấc vì một giấc mơ quá đỗi quen thuộc.
Trong giấc mơ ấy, con vẫn chỉ là cậu bé ngày nào.
Vẫn cười thật tươi.
Vẫn chạy lon ton sau bờ ao, cạnh hàng cau trước nhà.
Mẹ gọi:
“Vượng ơi…”
Con quay lại cười với mẹ.
Nụ cười vẫn đẹp như ngày nào.
Rồi giấc mơ khép lại. Mẹ choàng tỉnh.
Trước mắt mẹ chỉ còn khoảng sân lặng im, hàng cau vẫn đứng đó, bờ ao vẫn còn đó, nhưng người con trai mà mẹ chờ đợi thì không bao giờ trở về nữa.
Mẹ ngồi lặng rất lâu.
Nước mắt cứ thế rơi.
Mẹ khẽ nói:
“Nhớ lắm… Đau lắm…”
Hai tiếng “nhớ” và “đau” tưởng chừng rất ngắn, nhưng là nỗi lòng mà mẹ đã mang theo suốt mấy chục năm.
Thời gian có thể làm mái tóc mẹ bạc trắng, làm đôi mắt mẹ mờ đi, nhưng không thể làm phai nhạt hình ảnh cậu con trai có làn da trắng và nụ cười hiền trong trái tim người mẹ.
Đối với cả đất nước, anh là một người con anh dũng đã ngã xuống vì độc lập, tự do.
Còn đối với mẹ, anh mãi mãi là đứa con bé bỏng vẫn chạy lon ton sau bờ ao, cạnh hàng cau, vẫn cười thật tươi mỗi khi mẹ gọi.
Xin được cúi đầu tri ân Anh hùng liệt sĩ Lục Văn Vượng, người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Và xin được gửi lòng biết ơn sâu sắc tới mẹ Hà Thị Túc – người mẹ đã dành cả cuộc đời gìn giữ hình bóng của con trong ký ức, trong những giấc mơ và trong nỗi nhớ không bao giờ
Bởi có những người con đã hóa thành bất tử.
Và có những người mẹ, suốt cả cuộc đời vẫn chỉ mong một lần nữa được nhìn thấy nụ cười của con, dù chỉ là trong giấc mơ



