Nỗi ám ảnh lúc 19 giờ 45 phút
Trong ký ức của bác Vinh, có những mốc thời gian đã trở thành vết sẹo không bao giờ lành. Đó là một buổi tối lúc 7 giờ kém 15 phút (18h45 - 19h15). Khi bóng tối vừa phủ xuống đại ngàn Tây Nguyên, cũng là lúc thần chết rình rập trên bầu trời. Những chiếc B52 trút bom tọa độ không báo trước.Bác nhớ lại cảm giác mặt đất rung chuyển, tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi là có thật, nhưng trách nhiệm bảo vệ hàng hóa và đồng đội còn lớn hơn tất cả. Bác phải nhanh chóng lái xe vào hầm trú ẩn hoặc bụi rậm, tắt máy và nín thở chờ đợi. Ánh lửa bom rực sáng một góc trời, khói khét lẹt và tiếng mảnh kim loại xé gió. Trong gang tấc giữa sự sống và cái chết, bác chỉ kịp nghĩ về quê nhà Yên Mô, về mẹ già đang chờ đợi. Nhưng rồi, khi tiếng bom dứt, bác lại lau vội lớp bụi trên mặt, nổ máy và tiếp tục hành trình. Chính những phút giây đối mặt với cái chết ấy đã rèn luyện nên một bản lĩnh thép của người lính lái xe Trường Sơn.



