Nỗi ám ảnh nhưng cũng đầy tự hào
Một buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng trải dài trên con đường làng, bác Nguyễn Hữu Phúc, một cựu chiến binh, ngồi chậm rãi kể lại câu chuyện mà bác nói là “ám ảnh nhưng cũng tự hào nhất”.
Bác Phúc nhập ngũ năm 1968, là chiến sĩ liên lạc. Công việc của bác là mang mệnh lệnh, thư từ từ đơn vị này sang đơn vị khác. Những chuyến đi ấy tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi phải băng qua những khu vực bị địch kiểm soát hoặc đánh phá.
Một lần, bác nhận nhiệm vụ mang tài liệu quan trọng đến đơn vị phía trước. Đường đi phải vượt qua một cánh đồng trống, nơi địch thường xuyên tuần tra. Đêm hôm đó, trời tối, gió thổi mạnh, bác tranh thủ men theo bờ ruộng để di chuyển.
Khi gần đến nơi, bất ngờ pháo sáng bắn lên, cả cánh đồng sáng rực. Không còn chỗ ẩn nấp, bác lập tức nằm rạp xuống, ép sát mình vào bùn đất. Tiếng bước chân và tiếng nói của lính địch vang lên rất gần.
Bác kể: “Lúc đó không dám thở mạnh, chỉ sợ một cử động nhỏ cũng bị phát hiện”. Tài liệu được giấu trong túi áo, bác dùng thân mình che lại, quyết không để rơi vào tay địch.
Sau một hồi tuần tra, toán lính rút đi. Bác tiếp tục bò từng chút một, dù quần áo ướt sũng, người đầy bùn đất. Khi trao được tài liệu cho đơn vị, bác mới thực sự thở phào.
Bác cười nhẹ: “Có những lúc chỉ một tờ giấy thôi nhưng lại quan trọng hơn cả mạng sống”.
Chiến tranh qua đi, bác trở về quê hương, sống cuộc sống bình dị. Nhưng mỗi khi nhớ lại, bác vẫn thấy tim mình đập nhanh như ngày ấy.
Bác nói: “Người lính không chỉ cầm súng chiến đấu, mà còn phải giữ trọn niềm tin, giữ trọn nhiệm vụ, dù trong hoàn cảnh nào”.
Câu chuyện của bác Nguyễn Hữu Phúc cho thấy, giữa chiến tranh khốc liệt, có những con người âm thầm, lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ, góp phần làm nên những chiến thắng lớn lao của dân tộc.


