“Nơi ấy có đồng đội tôi”
Nỗi nhớ đồng đội chưa từng nguôi ngoai.
Mỗi năm, ông Trần Văn Hậu đều trở lại nơi từng chiến đấu.
“Ở đó… có đồng đội tôi.”
Ông đứng rất lâu, không nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn về phía rừng sâu.
“Chúng tôi từng cùng nhau sống… cùng nhau chiến đấu…”
Nhưng rồi, không phải ai cũng trở về.
Ông nói:
“Tôi không đến để nhớ… mà để không quên.”
Những bước chân chậm rãi, ánh mắt xa xăm… tất cả như mang theo cả một trời ký ức.



