Cựu chiến binh

NƠI ẤY CÓ MỘT NGƯỜI ANH

Lào Cai19/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ vào một ngày đầu xuân năm 1972, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Hôm ấy trời còn lạnh, sương phủ trắng cả cánh đồng quê. Mẹ dậy từ sớm nấu cho tôi bát cháo gà, bữa ngon nhất trong nhà lúc bấy giờ. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ gói cho tôi một chiếc khăn tay và dặn đúng một câu: “Đi mạnh giỏi con nhé, đừng để mẹ phải nhận giấy báo tử.”

Ngày đó, ai cũng nghĩ đơn giản: Tổ quốc gọi thì đi. Nhưng khi bước chân lên xe, nghe tiếng mẹ gọi với theo, tôi mới thấy lòng mình chùng xuống.

Sau ba tháng huấn luyện, tôi được điều vào chiến trường miền Nam. Những ngày đầu ở Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ mà đến tận bây giờ tôi vẫn không quên được. Chúng tôi đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày, lội suối, trèo đèo, ăn cơm nắm với muối vừng, ngủ võng giữa rừng sâu.

Trong tiểu đội, người tôi thân nhất là anh Nguyễn Văn Lâm, hơn tôi ba tuổi, quê Thanh Hóa. Anh em trong đơn vị gọi anh là “anh cả”, bởi anh sống rất tình cảm, luôn nhường nhịn và che chở lính trẻ.

Có lần tôi sốt rét ác tính giữa rừng, người run lên bần bật. Chính anh Lâm đã cõng tôi suốt gần 5 cây số về trạm quân y. Vừa đi anh vừa động viên:
– Bình, cố lên em. Mày còn phải về cưới vợ chứ.

Tôi yếu đến mức chỉ biết cười.

Từ ngày ấy, tôi coi anh như anh ruột.

Mùa hè năm 1973, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đánh chốt địch ở vùng giáp ranh Quảng Trị. Đêm trước trận đánh, anh Lâm ngồi cạnh tôi, rút trong ba lô ra bức ảnh gia đình đã cũ.
– Đây là mẹ anh. Đây là vợ anh. Còn thằng cu này mới ba tuổi, anh chưa được bế nó lần nào.

Anh nhìn tấm ảnh rất lâu rồi cất vào ngực áo.

Tôi trêu:
– Đánh xong trận này về phép, anh tha hồ bế con.

Anh chỉ cười.

Nhưng trận đánh hôm ấy đã cướp anh khỏi chúng tôi.

Đơn vị vừa xung phong thì địch phản pháo dữ dội. Một quả đạn rơi ngay gần chỗ tôi đứng. Tôi chưa kịp phản ứng thì bị anh Lâm đẩy mạnh xuống hố cá nhân.

Tiếng nổ chát chúa.

Khi ngẩng lên, tôi thấy anh nằm bất động.

Máu thấm đỏ ngực áo anh, nơi vẫn còn tấm ảnh gia đình.

Tôi ôm lấy anh mà gào lên:
– Anh Lâm! Anh Lâm!

Nhưng anh không trả lời nữa.

Ngày chôn cất anh, tôi đã lặng lẽ đặt bức ảnh ấy vào tay anh.

Năm 1979, tôi xuất ngũ trở về quê. Đám cưới tôi, mâm cỗ đủ đầy, bạn bè đông vui, nhưng giữa tiếng cười, tôi vẫn thấy thiếu một người.

Sau này, tôi nhiều lần về Thanh Hóa thăm mẹ và vợ anh Lâm. Mỗi lần nhìn thằng con trai anh lớn dần, tôi lại nhớ lời anh từng nói: “Còn phải về cưới vợ.”

Anh đã không về.

Nhưng trong lòng tôi, anh vẫn sống — như một người anh, một người đồng đội, một phần tuổi trẻ không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NƠI ẤY CÓ MỘT NGƯỜI ANH | Câu chuyện thời hoa lửa