Bài viết

NƠI ẤY CÓ MỘT NGƯỜI LÍNH TRẺ - ĐẶNG HUY DU

Thái Nguyên07/04/2026ĐẶNG TIẾN MẠNH (XÃ XUÂN DƯƠNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng núi xa, nơi những con đường đất uốn quanh triền đồi và sương sớm phủ kín lối đi, có một người đàn ông thường đứng lặng nhìn về phía rừng sâu. Đó là đồng chí Đặng Huy Du, sinh năm 1952

Mỗi lần như vậy, ông không chỉ nhìn núi rừng trước mắt,

mà như đang nhìn về một nơi rất xa…

nơi ấy – đã từng có một người lính trẻ.

🌿 Người lính của những năm tháng cũ

Năm hai mươi tuổi, Đặng Huy Du rời quê hương nhập ngũ. Khi ấy, ông còn là một chàng trai gầy gò, ít nói, chưa từng đi xa khỏi bản làng.

Ngày đi, ông không mang theo gì nhiều. Chỉ có một chiếc ba lô, vài bộ quần áo và một niềm tin rất giản dị:

đi rồi sẽ có ngày trở về.

Nhưng chiến tranh đã dạy ông nhiều điều – về gian khổ, về mất mát, và về giá trị của từng khoảnh khắc được sống.

🔥 Nơi ấy – giữa rừng sâu

Ông Bình từng chiến đấu ở những cánh rừng xa xôi. Những ngày hành quân kéo dài, những đêm ngủ dưới tán cây, những bữa ăn vội vàng… tất cả trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa.

Có một nơi mà ông nhớ mãi.

Đó là một khu rừng nhỏ, có con suối chảy qua. Đơn vị ông từng dừng chân ở đó khá lâu. Nơi ấy không có gì đặc biệt, nhưng lại là chỗ hiếm hoi mà người lính có thể tạm quên đi tiếng súng.

Ở đó, người lính trẻ Hoàng Thanh Bình từng ngồi bên suối, nghĩ về quê nhà.

Từng nhặt một hòn đá, khắc vội vài nét – như một cách để lại dấu vết của mình.

Không ai biết, không ai nhớ.

Chỉ có ông… và khu rừng ấy.

💔 Những điều ở lại

Chiến tranh qua đi, Đặng Huy Du trở về. Ông sống như bao người khác – làm ruộng, dựng nhà, nuôi con.

Nhưng trong lòng ông, vẫn luôn có một phần ký ức nằm lại nơi rừng sâu năm ấy.

Những người đồng đội từng cùng ông dừng chân bên con suối đó…

không phải ai cũng có ngày trở về.

Và “người lính trẻ” năm xưa…

cũng đã ở lại đâu đó trong quá khứ.

🌱 Trở lại trong ký ức

Có lần, khi đã lớn tuổi, ông Bình nói với con cháu:

“Nếu có dịp, ông muốn quay lại chỗ cũ… xem nó còn không.”

Nhưng ông không đi.

Có lẽ vì ông hiểu, nơi ấy giờ đã khác.

Chỉ có trong ký ức, nó mới còn nguyên vẹn.

🌼 Người lính của hôm nay

Giờ đây, Hoàng Thanh Bình là một người ông hiền hậu, sống giản dị giữa bản làng.

Ông ít khi kể về chiến tranh. Nhưng đôi khi, khi nhìn về phía núi xa, ánh mắt ông lại trở nên sâu lắng.

Như thể ông đang nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc:

một chàng trai hai mươi tuổi, khoác ba lô, ngồi bên suối, lặng im suy nghĩ.

🌺 Lời kết

“Nơi ấy có một người lính trẻ” – không chỉ là một địa điểm, mà là một phần ký ức, một phần tuổi trẻ đã đi qua.

Với Hoàng Thanh Bình, người lính trẻ ấy chưa bao giờ biến mất.

Chỉ là… anh đã ở lại nơi rừng sâu năm nào,

trong những ngày tháng mà cuộc đời ông không thể quên.

Và có lẽ, ai trong chúng ta cũng vậy –

đều có một “người trẻ” của riêng mình,

đã từng sống hết mình ở một nơi nào đó…

mà mãi mãi không quay lại được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn