Nơi ấy có một niềm tin
Niềm tin giúp chúng tôi vượt qua sợ hãi. Niềm tin giúp chúng tôi đứng vững giữa bom đạn. Và cũng chính niềm tin ấy… đã đưa chúng tôi đi đến ngày hòa bình.
Tôi vẫn thường gọi quãng đời tuổi trẻ của mình là “nơi ấy” – nơi rừng sâu, núi cao, nơi bom đạn ngày đêm, và cũng là nơi nuôi dưỡng trong tôi một niềm tin chưa bao giờ tắt.
Năm đó, tôi mười tám tuổi, rời quê theo tiếng gọi của Tổ quốc. Mẹ tiễn tôi ra đầu làng, chỉ dặn một câu giản dị:
“Đi đâu thì đi, con nhớ giữ lòng mình cho vững.”
Tôi gật đầu, khi ấy chưa hiểu hết ý mẹ. Chỉ đến khi bước vào chiến trường, tôi mới biết “giữ lòng cho vững” là điều khó nhất.
Đơn vị tôi làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng hóa. Con đường Trường Sơn khi ấy không lúc nào yên tĩnh. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, đất đá có thể đổ xuống bất cứ lúc nào.
Có những buổi chiều, trời đang trong xanh bỗng tối sầm bởi tiếng máy bay. Chúng tôi nằm ép xuống đất, tim đập dồn dập. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, tất cả lại bật dậy, tiếp tục công việc như chưa có chuyện gì xảy ra.
Có người hỏi tôi:
“Làm sao mà không sợ?”
Tôi chỉ cười. Sợ thì có, nhưng nỗi sợ không lớn bằng niềm tin.
Trong tổ tôi có một chị lớn hơn – chị Thủy. Chị ít nói, nhưng ánh mắt lúc nào cũng vững vàng. Có lần tôi hỏi:
“Chị ơi, chị có nghĩ mình sẽ sống sót để trở về không?”
Chị nhìn tôi, mỉm cười:
“Chị không nghĩ nhiều vậy. Chị chỉ tin rằng, mình đang làm điều đúng. Còn ngày mai, cứ để ngày mai trả lời.”
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.
Một đêm, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ gấp: phải dẫn đoàn xe qua một đoạn đường nguy hiểm. Trời tối, đường trơn, lại có nguy cơ bị đánh phá bất cứ lúc nào.
Chúng tôi cầm đèn, đứng dọc hai bên đường, làm “cọc tiêu sống” cho xe đi qua. Gió rừng thổi lạnh buốt, tay tôi run lên vì mệt và sợ.
Bỗng phía xa, tiếng máy bay vọng lại.
Tim tôi thắt lại.
Tôi nhìn sang chị Thủy. Trong ánh đèn yếu ớt, tôi thấy chị vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Chị khẽ nói:
“Đừng sợ. Xe còn chưa qua hết, mình còn đứng ở đây.”
Câu nói ấy như một mệnh lệnh.
Tôi siết chặt tay, đứng yên. Đoàn xe vẫn lăn bánh, từng chiếc, từng chiếc một. Khi chiếc cuối cùng đi qua an toàn, tôi mới thấy mình như vừa đi qua một cơn bão.
Đêm ấy, tôi hiểu rằng: niềm tin không phải là điều gì lớn lao. Nó chỉ đơn giản là đứng vững ở vị trí của mình, dù xung quanh là nguy hiểm.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi trở về quê hương, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi khi nhớ lại “nơi ấy”, tôi lại thấy trong lòng mình ấm lên.
Bởi nơi ấy không chỉ có gian khổ, không chỉ có mất mát…
mà còn có một điều quý giá hơn tất cả:
niềm tin.
Niềm tin giúp chúng tôi vượt qua sợ hãi.
Niềm tin giúp chúng tôi đứng vững giữa bom đạn.
Và cũng chính niềm tin ấy… đã đưa chúng tôi đi đến ngày hòa bình.



