Cựu chiến binh

NƠI ẤY HẸN NGÀY GẶP LẠI

NƠI ẤY HẸN NGÀY GẶP LẠI

Phú Thọ25/11/2025Nguyễn Trọng Đỗ (xã Tiên Lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NƠI ẤY HẸN NGÀY GẶP LẠI

NƠI ẤY HẸN NGÀY GẶP LẠI

Tính đốt ngón tay bấy nhiêu ngày

Thời gian trôi nhanh tựa gió bay

Hăm ba năm ấy như giấc mộng

Khi tỉnh lại rồi như vẫn say

Nhớ lắm em ơi bấy nhiêu ngày

Bỗng chốc qua đi như bóng mây

Cùng gió cuốn trôi bao kỉ niệm

Buồn, vui, đau khổ, chốn gian trần

Em về nhà anh một ngày xuân

Trăm hoa đua nở cảnh vui chân

Hai họ chung vui ngày hạnh phúc

Câu chào, lời chúc thật vui mừng

Từ đó chúng mình sống bên nhau

Anh hứa yêu em đến trọn đời

Trăm năm hạnh phúc mình xây đắp

Mái ấm gia đình thật mẫu gương

Thế rồi ngày ấy trốn phương nam

Vẫn còn chiến tranh anh lên đường

Tạm biệt người thương em đưa tiễn

Chắc bến sông xưa vẫn còn ghi

Luyến lưu kẻ ở người đi

Đến nay anh vẫn nhớ ghi trong lòng

Ra đi thầm những ước mong

Ngày mai xum họp thỏa lòng đợi trông

Những năm biền biệt xa nhau

Chiều nơi xa ấy anh đau quặn lòng

Nhớ em lòng dạ bâng khuâng

Nhớ em trong dạ bồn chồn diết da

Anh đi bão táp mưa xa

Chỉ thương em một cánh hoa giữa rừng

Đời là thế đó em ơi

Buồn vui đau khổ chia phôi là thường

Anh gửi thư theo gió núi mưa nguồn

Bức thư của người xa vắng

Anh hẹn em ngày mai chiến thắng

Anh sẽ về bên bếp lửa tình thương

Sưởi ấm lòng em những đêm trường

Mắt mỏi mòn đang đứng trông nhau

"Em ơi biển cả sông sâu

Con thuyền nhỏ vẫn mong ngày cập bến

Đò có đông, em ơi đừng sao xuyến

Nắng mưa này đâu chỉ có đôi ta"

Hết chiến tranh anh trở về nhà

Sống bên em cùng với mẹ cha

Gắng sức ngày đêm mình cố gắng

Những mong thoát khỏi cảnh túng ngèo

Nhưng rồi, cuộc sống thật chớ trêu

Tai vạ ở đời kế tiếp nhau

Mẹ cha ốm đau, con bệnh tật

Chẳng thoát khỏi gia cảnh đói nghèo

Mới biết sức ta thật bọt bèo

Cho dù cố gắng đến bao nhiêu

Vẫn không thể nào làm khác được

Khi mà định mệnh đã an bài

Trở về quê hương được mươi năm

Gánh nặng gia đình anh cố chăm

Thân tàn sức yếu anh lâm bệnh

Giữa lúc các con còn ngây thơ

Chạy ngược, chạy xuôi, em vất vả

Thuốc thang phục vụ anh sớm chiều

Ngày ấy em ơi còn nhớ không

Anh như đứa trẻ những đợi trông

Mong em như trẻ thơ mong mẹ

Gửi bố, gửi con, em đi làm

Ngày ấy em ơi thật khó khăn

Mất mùa, bệnh tật cảnh thiếu ăn

Bát cơm (riêng)* ấy anh nhớ mãi

Cho đến bây giờ chẳng mờ phai

Em thức cùng anh những đêm dài

Con còn nhỏ dại biết gọi ai

Thương chồng, thương con em gắng chịu

Vất vả sớm chiều phải lo toan

Chăm chỉ đảm đang chẳng phàn nàn

Thương em anh chỉ biết ủi an

Sông kia có khúc người có lúc

Chắc chẳng có ai mãi khổ sầu

Chú giải:

* Bát cơm riêng là nồi cơm độn sắn không đảo đến đáy nồi khi sới cơm khoét xuống đáy để lấy bát cơm ít sắn hơn dành cho người ốm đau ăn...

Thế rồi mãi đến mấy năm sau
Bệnh tật của anh cũng bớt nhiều
Vợ chồng lại cùng nhau chung sức

Nuôi con ăn học mong trưởng thành

Tưởng rằng vất vả bấy nhiêu thôi

Từ đây sóng gió tạm qua rồi

Anh nguyện đem sức mình còn lại

Cùng em lo liệu việc gia đình

Ai ngờ vạn sự do thiên

Sự vui kia với sự phiền ghét nhau

Ba bố mẹ khéo bảo nhau

Trong vòng chín tháng cùng chầu tổ tiên

Con thì mắc bệnh tự nhiên

Phải đưa đi viện hao tiền mất công

Đêm ngày chồng vợ những mong

Bảo nhau cố gắng tập chung lam làm

Lo việc cho mẹ cha song

Mồ cha mả mẹ đẹp trong đẹp ngoài

Vợ chồng con cái xum vầy

Khổ đau nhưng vẫn chứa đầy yêu thương

Bảo nhau tiếp tục trên đường

Làm ăn, lo liệu tính phương sau này

Tiễn con đi học mấy ngày

Đột nhiên em lại lâm ngay bệnh tình

Anh cũng cố gắng hết mình

Thuốc thang chăm sóc nhớ mình khi xưa

Ngược xuôi chẳng quản nắng mưa

Tìm thầy, tìm thuốc chẳng ưa thuốc gì

Bệnh tình thì cứ trầm trì

Sau ba tháng bệnh em thì liệt luôn

Lòng em luống những buồn phiền

Thương em anh vẫn ở liền bên em

Đêm ngày an ủi động viên

Thuốc thang phục vụ mọi phần cho em

Quản chi khó nhọc đêm ngày

Mách đâu thầy thuốc anh nay đi liền

Chỉ mong em bệnh chóng lành

Để lo mọi việc cùng anh trên đời

Mới hay (mọi sự bởi trời)

Bệnh không bớt đỡ bệnh thời tăng thêm

Đầu năm đường lầy mưa trơn

Đưa em đi mổ qua cơn hiểm nghèo

Trở về bệnh lại thêm theo

Thần kinh sốt rét cheo reo từng ngày

Viêm tắc động mạch khổ thay

Căn bệnh thế này, ai chữa được đâu

Thôi thôi anh chịu cúi đầu

Cam phận chẳng dám một câu phàn nàn

Thương em sức yếu, thân tàn

Em đau, anh cũng đớn đau trong lòng

Khóc thầm, em có biết không ?

Đêm nào anh cũng thức cùng với em

Nguyện đem hết sức lực mình

Còn làm gì được cho em thì làm

Cộng đồng chịu khổ cùng em

Nghĩa vợ tình chồng nhờ có vậy thôi

Biết rằng em sắp xa rồi

Thời giờ một phút quý bằng mười năm

Ngồi cùng, anh mới hỏi em?

Cùng anh chung sống những năm trên đời

Khi vui, lúc bực, lúc buồn

Có điều chi phải phàn nàn về anh''

Em rằng: "được sống bên anh"

Cuộc đời toại nguyện chẳng điều trách than

Sống trong tình cảm chứa chan

Vợ chồng, con cái, ủi an đêm ngày

Khi em từ giã đời này

Mồ mả chớ vội đắp xây làm gì

Cầu nguyện cho em nhiều đi

Nhớ đi bước nữa kẻo thì cô đơn

Thương anh vất vả trăm đường

Suốt đời chỉ những vấn vương tơ vò

Suốt đời chỉ những âu lo

Cả đời đau khổ chưa từng nghỉ ngơi

Anh rằng: "cuộc sống ở đời"

Phải theo thánh ý chúa trời ban cho

Những lời em vừa dặn dò

Thì anh xin nguyện khắc ghi trong lòng

Thời gian được hơn tháng dòng

Bệnh tình em lại càng tăng hơn nhiều

Thế rồi đến một buổi chiều

Em đã chút bỏ tình yêu thế trần

Ra đi trong nắng chiều vàng

Ve kêu sầu thảm trên hàng cây xanh

Em ơi sao lại bỏ anh

Cùng với bốn đứa con mình sinh ra

Con người có mẹ có cha

Sao em lại nỡ rời xa lúc này

Cảnh tình trời hỡi có hay

Sao đời tôi lại đắng cay bội phần

Tuổi em ngoài bốn mươi xuân

Mà sao lại bỏ thế trần ra đi

Anh đâu có tệ bạc gì

Mà sao em bỏ anh đi giữa đường

Cuộc đời còn lắm sầu thương

Mà sao em chẳng cùng đường anh đi

Đường đời còn lắm gian nguy

Mà sao em bỏ anh đi một mình

Con còn dại lắm em ơi

Mà sao em nỡ ra đi cho đành

Mẹ già còn mỗi một mình

Mà sao em bỏ cho đành em đi

Anh em chú bác cô dì

Người thì sáu bảy người thì tám mươi

Vẫn còn gánh vác việc đời

Mà sao em bỏ mọi người mà đi

Các em tình cảm dạt dào

Đứa còn thiếu thốn đứa thì cô đơn

Sao em chẳng rõ nguồn cơn

Mà chị lại bỏ em đi lúc này

Cảnh tình gia đình mình nay

Thêm vào lúc này chín trẻ mồ côi

Còn anh sống ở trên đời

Thân tàn ma dại lấy ai cậy nhờ

Phải đâu khi nắng khi mưa

Những lúc bệnh tật cậy nhờ vào ai

Anh em thì đã ít rồi

Lại còn các cháu khó khăn trăm bề

Cảnh tình mỗi cây mỗi hoa

Phấn đấu cuộc sống cũng là nặng vai

Có thương cũng đành chịu thôi

Chẳng phải mọi người ai cũng hiểu đâu

Rồi đây cao thấp, nông sâu

Mình anh phải chịu biết đâu cậy nhờ

Con cái bệnh tật, ngây ngô

Vắng lời mẹ dạy biết ngày nào khôn

Có ai thấu hiểu nguồn cơn

Cảnh tình gà trống nuôi con lúc này

Còn em, em hỡi có hay

Dưới mộ lúc này em có biết không ?

Ra vào anh vẫn ngóng trông

Nhưng mà chỉ thấy bóng hình em thôi

Còn em nay đã xa rồi

Vĩnh viễn ở đời mình phải xa nhau

Thôi đành hẹn đến kiếp sau

Vợ chồng, con cái gặp nhau quê trời

Còn hôm nay sống trên đời

Anh nguyện giữ trọn những lời của em

Hôm nay vừa đúng trăm ngày

Anh ra viếng mộ em nằm nghỉ an

Cỏ non nay đã mọc xanh

Che cho em ngủ ngon lành giấc thiêng

Anh thắp cho em nén hương

Dâng lời cầu nguyện như thường mọi khi

Kể truyện cùng em những gì

Gia đình, việc nhỏ, việc to, vui buồn

Trút bầu tâm sự cùng em

Qua khói hương nồng tình nghĩa đôi ta

Chào em anh trở lại nhà

Rồi mai anh sẽ cùng ra nơi này.

Ngày 08-08-1999

Tặng em: Nguyễn Thị Xuân Kỷ niệm 100 ngày

Ngày mất 30-04-1999

15-03- Âm lịch

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn