Bài viết

Nồi bánh chưng chiến tranh

Lào Cai18/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện nồi bánh chưng giữa những năm chiến tranh

Đêm cuối năm, làng quê nhỏ nằm bên bờ sông chìm trong bóng tối. Chiến tranh khiến cuộc sống của người dân trở nên khó khăn. Tiếng máy bay, tiếng bom đạn thỉnh thoảng lại vọng về từ phía xa. Thế nhưng, trong căn nhà nhỏ cuối làng, một gia đình vẫn đang chuẩn bị một nồi bánh chưng để đón Tết.

Mẹ đặt những chiếc lá dong đã rửa sạch lên chiếc bàn tre. Bên cạnh là một ít gạo nếp, đậu xanh và vài miếng thịt được dành dụm từ nhiều ngày trước. Những nguyên liệu tuy đơn sơ nhưng đối với gia đình lúc ấy lại vô cùng quý giá.

Cậu bé Nam ngồi bên mẹ, vừa lau lá vừa hỏi:

– Mẹ ơi, năm nay mình vẫn gói bánh chưng sao mẹ?

Mẹ mỉm cười:

– Có chứ con. Dù chiến tranh có khó khăn đến đâu thì Tết vẫn là Tết. Chúng ta phải giữ lấy những ngày bình yên và yêu thương của gia đình.

Cả nhà quây quần bên nhau. Người rửa lá, người vo gạo, người giã đậu. Bàn tay mẹ thoăn thoắt xếp lá, cho gạo, đậu và thịt vào khuôn. Chẳng bao lâu, những chiếc bánh chưng vuông vắn đã được xếp ngay ngắn bên cạnh bếp lửa.

Ngoài trời, gió mùa đông thổi từng cơn lạnh buốt. Bỗng một tiếng nổ lớn vang lên. Cả căn nhà rung chuyển. Nam hoảng sợ chạy lại ôm lấy mẹ.

Mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc con:

– Đừng sợ, con. Rồi mọi chuyện sẽ qua.

Nồi bánh vẫn được đặt trên bếp. Ngọn lửa đỏ hồng cháy giữa đêm tối, soi sáng những khuôn mặt đang ngồi bên nhau. Tiếng củi cháy tí tách hòa cùng tiếng kể chuyện của ông.

Ông kể cho các cháu nghe về những cái Tết ngày trước, khi làng quê còn thanh bình, mọi người cùng nhau gói bánh, trẻ con chạy chơi ngoài sân. Ông nói:

– Chiến tranh có thể làm mất đi nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi tình yêu quê hương và niềm hy vọng của con người.

Đêm ấy, cả gia đình thay nhau thức canh nồi bánh. Mỗi khi lửa sắp tắt, Nam lại cùng bố thêm củi. Ánh lửa bập bùng khiến cậu bé cảm thấy ấm áp hơn giữa những ngày tháng gian khó.

Gần sáng, nồi bánh chưng đã chín. Mẹ vớt từng chiếc bánh ra, đặt lên chiếc nong tre. Mùi thơm của lá dong, gạo nếp và đậu xanh lan tỏa khắp căn nhà.

Nam vui mừng:

– Mẹ ơi, bánh chín rồi!

Mẹ cười, đôi mắt ánh lên niềm vui:

– Ừ, Tết đến rồi con.

Bữa cơm ngày Tết năm ấy không có nhiều món ngon. Chỉ có nồi bánh chưng, một đĩa rau và vài món ăn giản dị. Nhưng cả gia đình đều cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Họ chia nhau từng miếng bánh, kể cho nhau nghe những câu chuyện nhỏ và cùng mong một ngày đất nước được hòa bình.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã đi qua, Nam đã trở thành một người lớn. Mỗi dịp Tết đến, anh vẫn nhớ về nồi bánh chưng năm nào. Anh nhớ ánh lửa trong đêm, nhớ bàn tay của mẹ, nhớ tiếng nói của ông và nhớ cả những tiếng bom vọng lại từ xa.

Đối với anh, nồi bánh chưng năm ấy không chỉ là món ăn ngày Tết. Nó là hình ảnh của tình thân, của niềm tin và của khát vọng hòa bình. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một nồi bánh chưng nhỏ bé vẫn có thể sưởi ấm trái tim con người và nhắc họ rằng cuộc sống, tình yêu thương và hy vọng nhất định sẽ tiếp tục.

Và có lẽ, điều đẹp nhất của nồi bánh chưng ấy chính là: dù chiến tranh có làm cho cuộc sống thiếu thốn và đau thương, con người vẫn biết giữ gìn Tết, giữ gìn gia đình và giữ niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn