Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nồi bánh chưng chưa kịp vớt

Nồi bánh chưng chưa kịp vớt

Hà Tĩnh19/04/2026Lê Thị Thiên Hương (xã thạch hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 30 Tết năm 1968, tôi ngồi canh nồi bánh chưng sau nhà ở Huế, lửa cháy liu riu, nước sôi lục bục như mọi năm, chỉ khác là ba đứa con trai tôi không còn ngồi bên cạnh nữa. Chúng đã ra đi từ những mùa trước, và tôi quen với việc nói chuyện một mình bên bếp. Gần nửa đêm, có tiếng gõ cửa rất khẽ, hai cậu bộ đội bước vào, áo còn ướt sương, mắt nhìn quanh rồi nói nhỏ: “Má cho tụi con trú một lát.” Tôi không hỏi gì, chỉ kéo họ vào bếp, lấy tro phủ lên dấu giày rồi chỉ chỗ ngồi nép sau đống củi. Đúng lúc đó, phía ngoài đường vang lên những tiếng nổ đầu tiên, dồn dập, gấp gáp — rạng sáng mồng Một, Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân đã bắt đầu. Lính đi tuần bất ngờ ập vào, ánh đèn quét khắp nhà, hỏi tôi có thấy ai lạ không. Tôi ngồi xuống, chậm rãi trở bánh, nói như than thở chuyện Tết: “Chỉ có nồi bánh chưng thôi, mấy chú muốn ăn không?” Họ cười, lục qua loa rồi đi. Khi cửa vừa khép, tôi mới thấy lưng mình ướt lạnh. Sáng hôm sau, hai cậu lính đi từ lúc trời chưa sáng hẳn, chỉ kịp nói “tụi con sẽ quay lại”, nhưng rồi không bao giờ quay lại nữa. Nồi bánh hôm ấy chín rất lâu, tôi vớt lên mà không thấy mùi thơm, chỉ thấy trống trải như thiếu đi một điều gì đó không gọi thành tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn