NƠI BIỂN GẶP BẦU TRỜI
NƠI BIỂN GẶP BẦU TRỜI
Buổi sáng, mặt biển Trường Sa trong xanh đến tận chân trời.
Chiến sĩ Phong đứng trên boong tàu, tay cầm lá thư của em gái.
Trong thư chỉ có vài dòng:
“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào về, anh kể cho em nghe về biển nhé.”
Phong mỉm cười.
Anh gấp lá thư lại, cất vào túi áo.
— Anh sẽ kể.
Nhưng trước khi kể cho em gái về biển, anh muốn tự mình hiểu biển có ý nghĩa như thế nào.
Những ngày ở đảo, Phong được giao nhiệm vụ cùng đồng đội chăm sóc một khu vực cây xanh.
Mỗi ngày, họ đều phải tưới nước rất tiết kiệm.
Một chiến sĩ nói:
— Ở đất liền, cây cối muốn sống chỉ cần mưa.
Phong cười:
— Ở đây, một giọt nước cũng quý.
Họ cùng nhau chăm sóc từng cây nhỏ.
Có cây sống được.
Có cây không chịu nổi gió biển.
Nhưng họ không bỏ cuộc.
Mỗi khi một cây mới mọc lên, mọi người đều vui.
Phong nhận ra rằng bảo vệ đảo không chỉ là giữ từng mét đất.
Đó còn là làm cho nơi này có thể sống.
Một buổi tối, đơn vị tổ chức xem tư liệu về lịch sử biển đảo.
Trên màn hình xuất hiện những hình ảnh về Gạc Ma.
Phong chăm chú theo dõi.
Người thuyết minh nhắc đến ngày 14 tháng 3 năm 1988.
Anh nghe con số 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.
Căn phòng trở nên im lặng.
Phong nhìn những gương mặt trong tư liệu.
Họ cũng từng là những người trẻ.
Có người có gia đình.
Có người có ước mơ.
Có người có lẽ cũng từng nghĩ đến ngày trở về.
Nhưng họ đã nằm lại giữa biển.
Sau buổi xem, Phong đi ra ngoài.
Bầu trời đầy sao.
Anh ngước lên.
Một đồng đội đứng cạnh hỏi:
— Đang nghĩ gì vậy?
Phong trả lời:
— Em nghĩ về những người đã hy sinh.
— Nghĩ gì?
Phong im lặng một lúc.
— Em nghĩ họ chắc cũng muốn chúng ta được sống trong hòa bình.
Người đồng đội gật đầu.
— Vì vậy chúng ta càng phải giữ gìn hòa bình.
Hai người cùng nhìn ra biển.
Không ai nói thêm.
Vài tháng sau, Phong trở về quê.
Em gái chạy ra đón.
— Anh!
Phong cúi xuống ôm em.
Cô bé lập tức hỏi:
— Biển Trường Sa có đẹp không?
Phong cười:
— Đẹp lắm.
— Có giống em tưởng tượng không?
— Không.
— Khác thế nào?
Phong suy nghĩ.
— Trong ảnh, biển chỉ là màu xanh.
— Còn ngoài đời?
Phong nhìn em gái.
— Ngoài đời, biển có cả những con người.
Cô bé không hiểu.
Phong nói tiếp:
— Có những người đang sống, đang làm việc, đang bảo vệ biển. Và có cả những người đã hy sinh.
Em gái im lặng.
Tối hôm đó, Phong lấy một chiếc hộp nhỏ ra.
Bên trong là vài bức ảnh chụp ở Trường Sa.
Anh đưa cho em gái xem.
Cô bé nhìn từng tấm.
Có ảnh những người lính trồng cây.
Có ảnh lá cờ tung bay.
Có ảnh biển lúc bình minh.
Cuối cùng, cô bé hỏi:
— Anh có muốn quay lại không?
Phong gật đầu.
— Có.
— Vì sao?
Phong nhìn ra ngoài cửa sổ.
— Vì nơi đó vẫn còn những người cần anh.
Nhiều năm sau, em gái Phong trở thành giáo viên.
Trong một tiết học về biển đảo, cô đưa cho học sinh xem những bức ảnh năm xưa.
Cô nói:
— Anh trai cô từng là người lính ở Trường Sa.
Một học sinh hỏi:
— Cô có sợ anh ấy gặp nguy hiểm không?
Cô mỉm cười:
— Có chứ.
— Vậy cô có muốn anh ấy tiếp tục đi không?
Cô nhìn lá cờ Tổ quốc.
— Khi hiểu được trách nhiệm của người lính, cô hiểu rằng có những người phải đứng ở nơi đầu sóng để những người khác được sống trong bình yên.
Cả lớp im lặng.
Cô nói tiếp:
— Nhưng bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nhiệm vụ của người lính. Mỗi người đều có phần trách nhiệm của mình.
Cuối tiết học, cô viết lên bảng:
“BIỂN KHÔNG XA NẾU TRONG TIM CÓ TỔ QUỐC.”
Các học sinh nhìn dòng chữ.
Ngoài cửa sổ, bầu trời xanh trong.
Ở một nơi rất xa, biển Trường Sa vẫn tiếp tục những nhịp sóng.
Nơi biển gặp bầu trời, những người lính vẫn ngày đêm làm nhiệm vụ.
Và trong đất liền, những thế hệ trẻ đang lớn lên với những câu chuyện về biển đảo quê hương.
Gạc Ma là một phần đau thương của lịch sử bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam. 64 cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh ngày 14 tháng 3 năm 1988. Nhắc nhớ về họ là nhắc nhớ về giá trị của hòa bình và trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Chủ quyền cần được bảo vệ bằng sức mạnh tổng hợp của đất nước: quốc phòng, pháp luật, tri thức, khoa học, kinh tế và ý thức của mỗi công dân.



