Nồi cháo bên đường kéo pháo
Chiến dịch Điện Biên Phủ những ngày đầu vô cùng gian khổ. Bộ đội kéo pháo qua núi cao, dốc đứng, mưa rét triền miên. Ở chân đèo Pha Đin có một bà cụ người Thái sống trong túp lều nhỏ. Thấy bộ đội đi qua, bà gom hết gạo trong nhà nấu một nồi cháo lớn. Bộ đội đông quá, mỗi người chỉ được một bát loãng. Một chiến sĩ trẻ xúc động nói: — Cụ giữ lại mà ăn, chúng cháu còn chịu được. Bà cụ lắc đầu: — Các con đi đánh giặc cho dân mình. Các con đói, dân cũng đau lòng. Suốt nhiều ngày, hễ có đoàn qu
Chiến dịch Điện Biên Phủ những ngày đầu vô cùng gian khổ. Bộ đội kéo pháo qua núi cao, dốc đứng, mưa rét triền miên.
Ở chân đèo Pha Đin có một bà cụ người Thái sống trong túp lều nhỏ. Thấy bộ đội đi qua, bà gom hết gạo trong nhà nấu một nồi cháo lớn.
Bộ đội đông quá, mỗi người chỉ được một bát loãng.
Một chiến sĩ trẻ xúc động nói:
— Cụ giữ lại mà ăn, chúng cháu còn chịu được.
Bà cụ lắc đầu:
— Các con đi đánh giặc cho dân mình. Các con đói, dân cũng đau lòng.
Suốt nhiều ngày, hễ có đoàn quân đi qua, bà lại nhóm bếp.
Đến hôm cuối cùng, trong nhà không còn hạt gạo nào nữa. Bà ra rẫy đào củ mài, nấu chung với rau rừng cho bộ đội ăn tạm.
Sau chiến thắng Điện Biên, một đơn vị quay lại tìm bà để cảm ơn.
Nhưng túp lều nhỏ đã bỏ không.
Người dân bảo:
— Bà mất trong mùa rét năm ấy… vì nhịn ăn dành gạo cho bộ đội.
Các chiến sĩ đứng lặng rất lâu bên bếp tro lạnh.



