Nồi cháo cuối cùng ở trạm quân y
Bà Hằng từng làm y tá quân y. Bà không bao giờ quên đêm trời lạnh dưới chân núi Ngọc Linh. Hôm ấy, thương binh đưa về rất nhiều, băng bó không xuể. Nồi gạo chỉ còn đủ nấu cháo loãng. Khi nồi cháo chín, bà chia từng muỗng nhỏ cho từng người. Có anh thương binh trẻ gầy gò, vừa ăn vừa nói: “Mai lành, em về quê phụ má làm ruộng.” Nhưng sáng hôm sau, anh lặng im mãi mãi. Bà Hằng kể rằng bà đã khóc cả ngày. “Không phải vì chết chóc,” bà nói, “mà vì ước mơ nhỏ bé của họ không còn kịp thành sự thật.”
Bà Hằng từng làm y tá quân y. Bà không bao giờ quên đêm trời lạnh dưới chân núi Ngọc Linh. Hôm ấy, thương binh đưa về rất nhiều, băng bó không xuể. Nồi gạo chỉ còn đủ nấu cháo loãng.
Khi nồi cháo chín, bà chia từng muỗng nhỏ cho từng người. Có anh thương binh trẻ gầy gò, vừa ăn vừa nói: “Mai lành, em về quê phụ má làm ruộng.” Nhưng sáng hôm sau, anh lặng im mãi mãi.
Bà Hằng kể rằng bà đã khóc cả ngày. “Không phải vì chết chóc,” bà nói, “mà vì ước mơ nhỏ bé của họ không còn kịp thành sự thật.”



