Nồi Cháo Giữa Mùa Mưa
Đây là câu chuyện về tình quân dân trong những năm kháng chiến. Giữa những ngày mưa gió, thiếu thốn đủ bề, một nồi cháo nóng đã giúp những người chiến sĩ vượt qua bệnh tật và tiếp tục bám trụ chiến đấu.
Năm 1972, mùa mưa đến sớm. Những cánh đồng ở An Giang ngập nước, việc đi lại vô cùng khó khăn.
Gần nhà bà Tư có một tổ du kích thường xuyên hoạt động bí mật trong khu vực. Những người lính trẻ ấy nhiều ngày liền phải sống trong rừng tràm, ăn uống kham khổ và thường xuyên đối mặt với bệnh sốt rét.
Một đêm mưa lớn, bà Tư nhận được tin có một chiến sĩ bị sốt rất nặng đang trú trong chòi lá phía sau vườn.
Không quản trời tối hay đường lầy lội, bà lặng lẽ nhóm bếp.
Trong căn bếp nhỏ chỉ còn một ít gạo và vài nắm rau vườn.
Bà nấu một nồi cháo thật loãng rồi mang đến nơi trú ẩn của các chiến sĩ.
Ông Nguyễn Văn Hùng, một du kích năm ấy, kể lại:
“Lúc đó chúng tôi đói và lạnh. Nhìn thấy nồi cháo bốc khói mà ai cũng xúc động.”
Bà Tư đút từng muỗng cháo cho người chiến sĩ đang sốt cao.
Suốt đêm, bà thay khăn ướt hạ sốt và chăm sóc anh như chính con ruột của mình.
Nhờ sự chăm sóc tận tình ấy, vài ngày sau người chiến sĩ đã dần hồi phục.
Không lâu sau, đơn vị lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ.
Trước khi đi, anh chiến sĩ nắm chặt tay bà Tư và nói:
“Má đã cứu con một mạng. Con sẽ không bao giờ quên.”
Nhiều năm sau ngày hòa bình, người chiến sĩ ấy tìm về thăm bà.
Lúc đó bà đã ngoài bảy mươi tuổi.
Anh mang theo một giỏ quà nhỏ nhưng bà chỉ cười hiền:
“Má đâu cần quà. Thấy các con còn sống trở về là má vui rồi.”



