Bài viết

NỖI CHỜ ĐẰNG ĐẴNG CỦA NGƯỜI VỢ TÌNH BÁO

Gia Lai16/05/2026ĐOÀN XÃ AN LÃO (ĐOÀN XÃ AN LÃO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC ẢNH ĐOÀN TỤ SAU 29 NĂM – NỖI CHỜ ĐẰNG ĐẴNG CỦA NGƯỜI VỢ TÌNH BÁO

Năm ông ra đi theo cách mạng, bà vẫn còn là người vợ trẻ với lời hẹn dưới ánh trăng mờ sau bụi chuối: “Anh sẽ trở về…”

Ngày ấy, bà Trần Thị Ảnh đang mang trong mình đứa con đầu lòng. Ông đi khi con gái còn chưa kịp cất tiếng khóc chào đời. Rồi chiến tranh kéo dài… một năm, mười năm… hai mươi năm… thành 29 năm xa cách.

Ông sống giữa lòng địch với thân phận của một chiến sĩ tình báo, nhiều lần đi ngang con hẻm nơi vợ con sinh sống mà chỉ dám đứng nhìn từ xa, không thể bước vào gọi một tiếng thân thương. Còn bà ở nhà lặng lẽ nuôi con, giữ trọn lời hẹn với người chồng biền biệt.

Để rồi ngày gặp lại…

Người con gái năm nào ông chưa từng bế trên tay đã trưởng thành, thậm chí ông đã trở thành ông ngoại.

Bức ảnh này không chỉ là một cuộc đoàn tụ… mà là 29 năm của nhớ thương, hy sinh và lòng chung thủy son sắt giữa thời chiến. Có những người dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc, để đổi lấy một ngày trở về ôm lại gia đình trong nghẹn ngào…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỖI CHỜ ĐẰNG ĐẴNG CỦA NGƯỜI VỢ TÌNH BÁO | Câu chuyện thời hoa lửa