Nơi cô giáo 24 tuổi lấy thân mình làm hầm trú ẩn cho học trò
Nơi cô giáo 24 tuổi lấy thân mình làm hầm trú ẩn cho học trò
Chiến tranh không chỉ là sự giằng co tàn khốc giữa hai tuyến hỏa lực, mà đôi khi, nó ập xuống và nghiền nát những không gian vốn được sinh ra để ươm mầm sự sống và tri thức. Với những người làm công tác giáo dục, bi kịch xảy ra tại trường cấp II Thụy Dân (huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình) ngày 21 tháng 10 năm 1966 là một vết thương vĩnh viễn không thể kéo da non. Ở đó, sự tàn khốc của bom đạn đã khép lại vĩnh viễn một lớp học, để lại những trang giáo án nhuốm máu và một vành tang trắng xóa cả một vùng quê.
Cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân sinh năm 1942, quê ở huyện Kiến Xương, Thái Bình. Giữa lúc chiến tranh phá hoại miền Bắc leo thang khốc liệt, cô gái trẻ tuổi đôi mươi mang theo bầu nhiệt huyết của một giáo viên Ngữ văn tình nguyện về công tác tại xã Thụy Dân. Năm 1966, cô Xuân mới 24 tuổi, vừa giảng dạy, vừa một mình gồng gánh nuôi cậu con trai nhỏ mới lên ba, trong khi người chồng đang công tác xa nhà. Dưới những trận mưa bom của không quân Mỹ, trường học không còn là những lớp mái ngói khang trang. Thầy và trò phải đào những đoạn giao thông hào sâu hoắm dưới lòng đất, đan nón rơm, ngụy trang bằng lá cây để duy trì từng con chữ.
Sáng ngày 21 tháng 10 năm 1966, không gian làng quê Thụy Dân đang tĩnh lặng. Lúc 10 giờ 30 phút, khi cô giáo Xuân đang say sưa giảng bài cho các em học sinh lớp 7 thì tiếng kẻng báo động phòng không bất ngờ vang lên dồn dập. Tiếng gầm rú của máy bay địch xé toạc bầu trời. Cô Xuân bình tĩnh hướng dẫn các em học sinh nhanh chóng di chuyển xuống giao thông hào trú ẩn. Nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. Một loạt bom ném thảm trút xuống. Một quả bom xuyên phá khổng lồ đã rơi trúng ngay miệng giao thông hào nơi cô giáo và các em học sinh lớp 7 đang ẩn nấp.


