Nồi cơm cháy bên hầm xe tăng
Cựu chiến binh Đặng Đại Hải bảo rằng lính tăng ở Quảng Trị năm ấy có một “đặc sản” rất quen thuộc: cơm cháy khét.
Ông kể trong chiến trường, việc nấu ăn rất khó khăn. Đơn vị thường phải tranh thủ nấu thật nhanh vào lúc yên tiếng máy bay hoặc lúc xe tăng đang ém quân.
Có lần tổ xe của ông đóng gần một triền đồi đầy hố bom. Sau nhiều ngày ăn lương khô, anh em quyết định kiếm ít gạo nấu cơm.
Người được giao nấu là một chiến sĩ quê Nam Định vốn nổi tiếng… vụng bếp.
Cậu lính loay hoay nhóm lửa bằng củi ướt mãi mới cháy được. Đến lúc cơm sôi thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện phía xa.
Cả tổ lập tức lao xuống hầm trú ẩn.
Nồi cơm bị bỏ quên trên bếp.
Khoảng gần một giờ sau mọi người quay lại thì nồi cơm đã cháy đen dưới đáy. Khói khét bốc lên nghi ngút.
Ai nhìn cũng ngao ngán.
Cậu lính nấu cơm gãi đầu:
“Chắc hôm nay ăn cơm rang luôn.”
Không ngờ cả tổ phá lên cười.
Ông Hải kể đó là bữa cơm kỳ lạ nhất đời lính của ông. Phần cơm phía trên còn trắng được vét ăn trước, còn lớp cháy phía dưới thì bẻ chia nhau nhai giòn rụm như bánh.
Một anh lớn tuổi còn đùa:
“Quảng Trị khói lửa mà vẫn có món đặc sản.”
Tiếng cười vang lên giữa chiến trường đầy bom đạn.
Ông Hải bảo điều đáng nhớ không phải nồi cơm cháy, mà là cảm giác anh em quây quần bên nhau giữa lúc sống chết rất gần.
“Chiến tranh cực thật, nhưng tuổi trẻ lúc ấy cũng vui lạ lắm.”
Đến tận bây giờ, mỗi lần ngửi thấy mùi cơm cháy dưới đáy nồi, cựu chiến binh Đặng Đại Hải lại nhớ về triền đồi Quảng Trị năm 1972 — nơi những người lính tăng trẻ tuổi đã chia nhau từng miếng cơm khét giữa khói lửa chiến tranh và tình đồng đội không thể nào quên.


