Bài viết

Nồi cơm chiều bên bìa rừng

từng làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực đến các đơn vị đóng quân ở vùng rừng núi. Câu chuyện nói về tinh thần trách nhiệm và sự sẻ chia trong những năm tháng thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hòa (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, một đơn vị đóng quân ven bìa rừng trải qua nhiều ngày làm nhiệm vụ liên tục. Đường tiếp tế khó khăn vì mưa kéo dài. Chiều hôm ấy, ông Lê Văn Thành cùng tổ hậu cần nhận được ít gạo và rau khô vừa chuyển tới. Ai cũng mừng. Bếp dã chiến nhanh chóng đỏ lửa. Mùi cơm nóng lan ra khoảng đất nhỏ giữa những tán cây. Đúng lúc chuẩn bị ăn, một tổ công tác từ xa trở về. Quần áo lấm bùn. Gương mặt ai cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi. Ông Thành nhìn nồi cơm rồi quay sang đồng đội: — “Chia lại nhé.” Một người nói nhỏ: — “Ít quá, sợ không đủ.” Ông Thành cười: — “Thiếu thì chia ít lại. Không ai ăn sau cả.” Những chiếc ca nhôm lần lượt được đưa ra. Người nhiều. Cơm ít. Nhưng nồi cơm chiều hôm ấy vẫn đủ cho tất cả. Một chiến sĩ trẻ vừa ăn vừa nói vui: — “Không hiểu sao cơm hôm nay ngon hơn mọi bữa.” Mọi người bật cười. Tiếng cười vang lên giữa buổi chiều rừng yên ắng. Nhiều năm sau hòa bình, ông Thành kể rằng ông không còn nhớ hôm ấy ăn món gì. Nhưng ông nhớ rất rõ cảm giác nhìn nồi cơm vơi dần. Và nhớ rằng không ai trong đơn vị phải ngồi nhìn người khác ăn. Giữa thời hoa lửa, đôi khi điều làm con người ấm lòng nhất. Không phải là có nhiều. Mà là dù ít vẫn có nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn