Nồi cơm của tình đồng đội
Một cựu TNXP sống một mình, sức khỏe yếu. Mỗi tháng, các hội viên trong Chi hội thay nhau đến thăm và nấu một bữa cơm.
Người mang gạo, người mang rau, người mang thịt.
Có người nói:
— “Chúng ta đều không giàu, giúp được nhau bằng gì?”
Một hội viên trả lời:
— “Không có tiền thì góp công. Không có nhiều công thì góp một bữa cơm. Quan trọng là đồng đội không cô đơn.”
Từ đó, cứ mỗi tháng, căn nhà nhỏ lại có một bữa cơm đông vui.
Không phải mâm cao cỗ đầy.
Nhưng với người hội viên già, đó là bữa cơm của tình đồng đội.



