Nồi cơm giữa mưa pháo Nghĩa Hành
BÀ PHẠM THỊ HÒA (Sinh năm 1952 – Quê Quảng Ngãi – Nữ dân công hỏa tuyến) Chuyện: “Nồi cơm giữa mưa pháo Nghĩa Hành”
Dân công tụi tôi chẳng có súng. Chỉ có đôi vai và cái gùi. Nhưng lo cho bộ đội từng hạt gạo thì cũng như đánh giặc rồi.” Bà Hòa kể về chuyến gùi hàng ngang qua Nghĩa Hành năm 1970
Hôm ấy trời nắng, đơn vị tranh thủ nấu nồi cơm độn sắn thì pháo nổ liên hồi.
Một cô gái trẻ tên Tiên – 1955, Quảng Ngãi vừa chạy vừa ôm nồi cơm.
Bà Hòa vừa cười vừa lau nước mắt: “Nó sợ nồi cơm đổ chứ không sợ pháo.
Nó bảo: ‘Cơm này để bộ đội đánh trận. Đổ là tội chết.’”
Loạt pháo nổ sát bên, đất đá phủ lên cả hai. Khi đồng đội đào lên, Tiên hy sinh nhưng nồi cơm vẫn còn nguyên trong vòng tay.
Bà Hòa nghẹn: “Tôi biết, cái chết của nó nuôi sống cả tiểu đoàn chiều hôm đó.”


