NỒI CƠM TRONG ĐÊM ĐÔNG 1972 – KHI NGƯỜI PHỤ NỮ THÁI BÌNH GIỮ ẤM HẬU PHƯƠNG BẰNG LỬA BẾP
Câu chuyện kể về những đêm đông năm 1972, khi người phụ nữ quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) lặng lẽ nhóm bếp, nấu cơm cho bộ đội trú quân. Không tiếng súng, không chiến công hiển hách, chỉ có hơi ấm từ nồi cơm và tấm lòng người mẹ, người chị giữa mùa đông khắc nghiệt của chiến tranh.
Trong ký ức của bà Đặng Thị Hòa, chiến tranh không bắt đầu bằng tiếng bom, mà bằng cái lạnh cắt da của những đêm đông năm 1972. Cái lạnh ấy len vào từng kẽ tay, từng viên gạch bếp, từng hơi thở. Và chính trong cái lạnh đó, bếp lửa của những người phụ nữ làng Trà Giang đã trở thành nguồn sống âm thầm cho những đoàn quân hành quân qua làng.
Năm 1972, bom đạn ác liệt. Ban ngày, máy bay gầm rú. Ban đêm, bộ đội tranh thủ hành quân. Phụ nữ trong làng thay nhau nấu cơm, đun nước, hong áo cho bộ đội.
Bà Hòa khi ấy vừa ngoài ba mươi, chồng đi bộ đội, con còn nhỏ. Nhưng mỗi khi có lệnh, bà vẫn đi.
“Đêm rét, tay cóng, nhưng nghĩ các con ngoài kia còn rét hơn.”
Không phải lúc nào cũng đủ gạo. Có đêm, cơm trộn khoai, trộn sắn. Nhưng nồi cơm ấy nóng, và điều đó quan trọng hơn tất cả.
Bộ đội ăn vội, không dám nói nhiều. Nhưng ánh mắt họ đủ để bà hiểu:
Hậu phương đã tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến.
Không ai ghi chép tên bà Hòa. Không giấy khen. Không danh hiệu. Nhưng bếp lửa của bà và những người phụ nữ khác đã giữ ấm cả một đoạn đường hành quân.
Sau chiến tranh, bà trở về cuộc sống thường ngày. Nhưng mỗi mùa đông đến, bà lại nhớ mùi khói bếp năm xưa.
Có những hy sinh không cần gọi tên, nhưng không thể quên.


