Nỗi đau còn lại nơi đất bạn Lào
Ở tuổi hơn chín mươi, cựu chiến binh Đồng Hữu Thạo vẫn nhớ rõ từng khu rừng, từng con suối nơi ông cùng đồng đội chiến đấu trên đất bạn Lào. Chiến tranh đã lùi xa nhiều thập niên nhưng trong tâm trí ông, hình ảnh những người đồng chí nằm lại vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Khi còn trẻ, ông lên đường làm nhiệm vụ quốc tế với tinh thần giúp nhân dân nước bạn đấu tranh giành độc lập. Cuộc chiến nơi rừng núi vô cùng gian khổ. Bộ đội phải hành quân trong điều kiện thiếu lương thực, khí hậu khắc nghiệt và luôn đối mặt với bom đạn. Nhiều đồng đội đã hy sinh ngay bên cạnh ông trong những trận chiến quyết liệt.
Điều khiến ông day dứt nhất không phải những vết thương bản thân mà là lời hẹn trở về chưa thực hiện được của nhiều người lính. Có người gửi lại chiếc khăn tay, có người nhờ chuyển lời cho mẹ nếu chẳng may không trở về. Những lời dặn ấy theo ông suốt cuộc đời.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương, tiếp tục sống cuộc đời của một người lao động bình dị. Tuy nhiên, mỗi dịp tưởng niệm liệt sĩ, ông lại nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại nơi đất bạn. Ông luôn mong các thế hệ sau hiểu rằng tình hữu nghị giữa các dân tộc được xây dựng bằng cả sự hy sinh của những người lính vô danh.
Bài học: Sống biết nghĩa tình, thủy chung với đồng đội và nhân dân chính là phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ.
Quân đội Nhân dân
Bài 4. Đỗ Viết Tịch – Năm mươi sáu ngày đêm Điện Biên
Nhân vật: Đỗ Viết Tịch
Chiến dịch Điện Biên Phủ là một trong những mốc son chói lọi của lịch sử dân tộc và cựu chiến binh Đỗ Viết Tịch là người trực tiếp trải qua những ngày tháng ấy. Với ông, ký ức sâu đậm nhất chính là cuộc sống trong chiến hào suốt 56 ngày đêm.
Những người lính trẻ phải khoét núi làm hầm, mở đường kéo pháo, vận chuyển lương thực giữa mưa rét và bom đạn. Có những ngày cơm chỉ là nắm gạo vắt, nước uống được chia từng ngụm. Thế nhưng tinh thần chiến đấu chưa bao giờ suy giảm bởi ai cũng hiểu phía sau mình là cả dân tộc đang chờ ngày chiến thắng.
Ông kể rằng chiến trường không chỉ có tiếng súng mà còn có tình người. Khi một đồng chí bị thương, những người còn lại lập tức thay nhau cáng cứu dù bản thân đang kiệt sức. Chính sự gắn bó ấy giúp bộ đội vượt qua mọi thử thách.
Ngày chiến thắng đến, cảm xúc trong ông không phải niềm vui của riêng một cá nhân mà là niềm hạnh phúc của hàng triệu người Việt Nam. Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại Điện Biên, ông vẫn xúc động vì nhớ những người đồng đội đã hiến trọn tuổi xuân cho đất nước.
Bài học: Thành công lớn lao luôn được tạo nên từ sự đoàn kết, ý chí và tinh thần vượt khó của tập thể.
Quân đội Nhân dân
Bài 5. Trần Xuân Điểm – Viên đạn mang theo hơn nửa thế kỷ
Nhân vật: Trần Xuân Điểm
Quê quán: Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh
Năm 1968, chàng trai Trần Xuân Điểm vừa tròn mười tám tuổi đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ông được điều vào chiến trường Trị Thiên, nơi được xem là một trong những vùng chiến sự ác liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Những ngày đầu tại chiến trường, ông cùng đơn vị liên tục hành quân qua rừng núi. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm men theo những con đường mòn để tiếp cận vị trí chiến đấu. Người lính trẻ nhanh chóng trưởng thành giữa tiếng pháo và những cuộc hành quân không ngừng nghỉ.
Trong một trận đánh năm 1969, ông bị thương nặng bởi mảnh đạn. Đồng đội nhanh chóng đưa ông ra tuyến sau cứu chữa. Dù giữ được tính mạng nhưng một viên đạn vẫn nằm trong cơ thể và trở thành dấu tích chiến tranh suốt hơn năm mươi năm.
Sau hòa bình, ông trở về quê hương sinh sống. Những cơn đau do vết thương vẫn âm thầm nhắc ông về quá khứ nhưng ông luôn lạc quan, tích cực tham gia các hoạt động tri ân và giáo dục truyền thống. Với ông, điều quý giá nhất là được sống trong hòa bình và chứng kiến đất nước phát triển từng ngày.
Bài học: Mỗi thương tích của người lính là một chứng nhân lịch sử, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân quý cuộc sống hòa bình.



