NỔI ĐAU CÒN LẠI SAU CHIẾN TRANH
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NỔI ĐAU CÒN LẠI SAU CHIẾN TRANH
Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết – Bí thư Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vân Du
Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vân Du
THÔNG TIN NHÂN VẬT
- Họ và tên nhân vật: Lê Công Bình
- Năm ngày: 07/07/1966
- Quê quán: Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Nơi ở hiện nay: Xóm 4, Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Đơn vị công tác trong kháng chiến: Bộ tư lệnh 305
- Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Thượng sỹ thuộc Bộ tư lệnh 305.

Cựu chiến binh Lê Công Bình và đồng đội kể kể về ký ức thời xưa
Nỗi đau còn lại sau chiến tranh
Nhân vật: Cựu chiến binh Lê Công Bình
Chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng đối với những người lính từng bước qua mưa bom, bão đạn, ký ức về một thời "hoa lửa" vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí. Có những vết thương đã lành theo năm tháng, nhưng cũng có những vết thương mãi mãi không thể xóa nhòa. Với cựu chiến binh Nguyễn Văn Nam ở xã Vân Du, chiến tranh không chỉ để lại những ký ức đau thương mà còn lấy đi một phần ánh sáng của cuộc đời khi ông vĩnh viễn mất đi một bên mắt trong một trận chiến ác liệt.
Trong chương trình giao lưu "Câu chuyện thời hoa lửa" do Đoàn Thanh niên xã Vân Du tổ chức, các đoàn viên thanh niên đã có dịp gặp gỡ, lắng nghe những hồi ức đầy xúc động của người cựu chiến binh. Mỗi lời kể của ông Nam đều chân thật, giản dị nhưng chứa đựng biết bao mất mát, hy sinh của một thế hệ đã dành cả tuổi thanh xuân cho nền độc lập dân tộc.
Sinh ra trên quê hương giàu truyền thống cách mạng, khi Tổ quốc cần, chàng thanh niên Nguyễn Văn Nam đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Cũng như bao thanh niên thời ấy, ông lên đường với ba lô trên vai, mang theo niềm tin son sắt rằng đất nước nhất định sẽ giành được hòa bình.
Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày huấn luyện gian khổ. Sau đó, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường. Những cánh rừng Trường Sơn hùng vĩ cũng là nơi chứng kiến biết bao gian nan của người lính. Thiếu lương thực, thiếu nước uống, sốt rét rừng, bom đạn rải thảm... tất cả đều trở thành thử thách khắc nghiệt mà mỗi chiến sĩ phải vượt qua.
Ông Nam chậm rãi kể:
"Có những ngày đơn vị hành quân liên tục hàng chục cây số trong rừng sâu. Mỗi người chỉ có vài nắm cơm vắt, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng không ai nghĩ đến khó khăn, bởi tất cả đều hướng về ngày đất nước được thống nhất."
Điều khiến ông không bao giờ quên là trận chiến đã làm thay đổi cả cuộc đời mình.
Trong một trận chiến ác liệt, khi đơn vị đang chiến đấu bảo vệ trận địa, một quả đạn phát nổ ở cự ly rất gần. Mảnh đạn găm vào vùng mặt khiến ông bị thương nặng. Đồng đội lập tức đưa ông ra tuyến sau cấp cứu. Sau nhiều giờ giành giật sự sống, các bác sĩ đã cứu được tính mạng nhưng không thể giữ lại một bên mắt.
Nhắc lại khoảnh khắc ấy, ông vẫn xúc động:
"Lúc tỉnh dậy trong bệnh viện, tôi đưa tay lên mặt mới biết mình đã mất một con mắt. Điều đầu tiên tôi nghĩ không phải là bản thân, mà là không biết những người đồng đội chiến đấu cùng mình hôm ấy còn ai sống sót."
Đối với ông, nỗi đau lớn nhất không phải là khiếm khuyết trên cơ thể mà là sự hy sinh của những người đồng đội. Có người vừa cùng chia nhau miếng lương khô, ngụm nước giữa chiến trường thì chỉ ít giờ sau đã mãi mãi nằm lại nơi bom đạn.
Sau khi điều trị thương tích, ông trở về quê hương với một bên mắt không còn nhìn thấy. Cuộc sống thời bình mở ra nhưng cũng đầy thử thách. Mất đi một phần thị lực khiến mọi công việc trở nên khó khăn hơn. Những việc lao động vốn quen thuộc cũng phải tập làm lại từ đầu. Có những lần vì không quan sát được hết, ông bị ngã, bị thương trong lúc làm việc.
Thế nhưng, người lính năm xưa chưa bao giờ đầu hàng số phận.
Ông luôn tự nhủ mình còn sống là còn may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông vượt qua mặc cảm, chăm chỉ lao động, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các phong trào của Hội Cựu chiến binh tại địa phương.
Mỗi dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, ông đều dành nhiều thời gian kể về những năm tháng chiến tranh để giáo dục truyền thống yêu nước.
Ông chia sẻ:
"Chiến tranh đau lắm các cháu ạ. Một con mắt của bác mất đi có thể là nỗi đau của riêng bác, nhưng biết bao người đã mất cả tuổi xuân, cả mạng sống để đất nước có ngày hôm nay. Vì vậy, các cháu phải biết quý trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và cố gắng học tập thật tốt."
Lời nói mộc mạc ấy khiến cả hội trường lặng đi. Những đoàn viên thanh niên chăm chú lắng nghe, cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình không chỉ qua những trang sách mà qua chính cuộc đời của người lính đang đứng trước mặt.
Buổi giao lưu kết thúc trong những tràng pháo tay kéo dài. Những bó hoa tươi thắm được trao đến người cựu chiến binh như lời tri ân sâu sắc đối với những hy sinh thầm lặng mà ông và đồng đội đã cống hiến cho đất nước.
"Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ tái hiện ký ức chiến tranh mà còn truyền đi thông điệp về lòng yêu nước, sự biết ơn và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Một bên mắt của người lính năm xưa đã mãi mãi ở lại chiến trường. Nhưng trong đôi mắt còn lại vẫn ánh lên niềm tin, nghị lực và lòng tự hào của người lính Cụ Hồ. Đó cũng chính là ánh sáng soi đường để thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục viết nên những trang đẹp của quê hương, đất nước trong thời bình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Nam sẽ còn được kể mãi, như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả một phần thân thể của những người lính đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.



