Nỗi đau của mẹ
Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con. Lần lượt ra đi... đi mãi mãi...”. Giữa những ngày tháng 7 tri ân, chúng tôi trở lại thăm ngôi nhà của Mẹ Giã - người phụ nữ đã hiến dâng cho Tổ quốc 2 người con trai yêu quý. Mẹ năm nay đã yếu hơn. Thân hình gầy gò chỉ chừng ngoài ba chục cân. Dù trí nhớ đã bị thời gian làm cho lẫn lộn cả nhưng khi hỏi về các con của Mẹ thì cả “khoảng trời” trong Mẹ dường như bừng sáng.
“Thằng anh nhập ngũ năm 1971, rồi sau đó hai thằng em cũng lần lượt đòi đi. Tổ quốc cần thì chúng nó lên đường. Thời còn trẻ, Mẹ cũng là thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ ở nhiều tuyến đường, hết vận chuyển gạo lại vận chuyển súng, đạn cho chiến trường. Mẹ hiểu lòng chúng nó nên Mẹ cũng chẳng ngăn cản. Mẹ có 5 đứa con thì có 4 con trai. Ba đứa con trai lên đường nhập ngũ thì chỉ có thằng Lê Ngọc Sơn trở về. Rồi sau đó, thằng Sơn cũng bị tai nạn giao thông mà chết trong đau đớn” - Mẹ nói rồi quay đi đôi mắt đỏ hoe.

Mẹ Giã ngắm ảnh của liệt sỹ Lê Thanh Hải.
Ông Lê Văn Hồng, người con trai út đang sống cùng và chăm sóc Mẹ Giã cho biết: “Hai con trai của Mẹ đều hy sinh khi mới 20, 23 tuổi, chưa có vợ con. Biết bao hoài bão, ước mơ còn dang dở. Anh Lê Thanh Hải (sinh năm 1952) hy sinh ở chiến trường Lào năm 1972. 10 năm sau khi nhận giấy báo tử của anh Hải, nỗi đau của Mẹ vừa mới vơi bớt chưa được bao thì Mẹ lại nhận giấy báo tử thứ hai của anh Lâm Văn Tuân (sinh năm 1959) hy sinh ở chiến trường Campuchia năm 1982. Nỗi đau chồng chất, bao đêm Mẹ khóc ướt gối.
Ngày cứ thẫn thờ, nhiều khi gọi tôi còn nhầm tên các anh. Dù gia đình đã gửi thông tin để nhờ cơ quan chức năng tìm kiếm hài cốt nhưng đến nay vẫn “bặt vô âm tín”, chưa biết hai anh đang nằm ở phương trời nào. Là con trai duy nhất còn lại của Mẹ, tôi cũng chỉ biết phụng dưỡng và động viên Mẹ, sinh con cho Mẹ ẵm bồng, chăm sóc cho vơi bớt nỗi buồn”.
Lấy ra từ trong tủ những bức ảnh và giấy tờ của hai anh, Mẹ trầm ngâm kể: “Một lần Mẹ nằm mơ hai đứa nó trở về cùng với 4 đồng chí nữa. Chúng bảo, bọn con đi bằng máy bay, máy bay để ngoài đầu làng, chúng con về thăm Mẹ một lát thôi, Mẹ nấu cho bọn con một bữa cơm nhé. Ăn xong là chúng nó vội đi ngay. Mẹ tỉnh dậy chẳng thấy chúng nó đâu. Chúng nó đi hẳn rồi chẳng trở về trong giấc mơ của Mẹ lần nào nữa”. Mẹ cầm di ảnh, lần sờ lên khuôn mặt của từng anh rồi bảo: “Đến giờ, Mẹ chỉ mong tìm thấy hài cốt của hai con mẹ, được ôm các con vào lòng lần cuối, đón các con trở về yên nghỉ nơi quê nhà nhưng thời gian của Mẹ chẳng còn nhiều nữa”.



