“Nỗi đau của mẹ, bình yên của quê hương”
“Nỗi đau của mẹ, bình yên của quê hương” Trong chiến tranh, có những người mẹ phải tiễn con lên đường rồi nhận về những tin dữ. Nhưng vượt lên nỗi đau, các mẹ vẫn sống, vẫn chăm lo gia đình và luôn tự hào về những người con đã hy sinh cho Tổ quốc.
Người mẹ nào cũng mong con mình trưởng thành, lập gia đình, có một mái nhà bình yên.
Nhưng chiến tranh đã lấy đi của nhiều người mẹ điều ước giản dị ấy.
Mẹ Nguyễn Thị Lợi cũng đã trải qua những năm tháng mà mỗi lần có người từ chiến trường trở về, trái tim mẹ lại vừa hy vọng vừa lo sợ.
Mẹ hy vọng người mang tin sẽ nói rằng con mình vẫn còn sống.
Nhưng cũng có lúc, điều mẹ nhận được là một tin báo tử.
Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời.
Người con đã nằm lại nơi nào đó của chiến trường, còn mẹ ở quê nhà phải tiếp tục sống cùng ký ức.
Thời gian có thể làm vết thương bên ngoài lành lại, nhưng ký ức về con thì không bao giờ mất.
Mỗi ngày, người mẹ vẫn có thể nhìn thấy hình bóng con trong căn nhà cũ, trong hàng cây trước ngõ, trong con đường mà ngày trước con từng bước đi.
Mẹ Việt Nam Anh hùng là những người đã mang nỗi đau riêng để góp phần làm nên bình yên chung.
Hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, được lựa chọn tương lai.
Đó là món quà mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng những năm tháng tuổi xuân.
Tri ân mẹ không chỉ là một nén hương. Đó còn là trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc gìn giữ hòa bình và xây dựng quê hương.



