NỔI ĐAU CỦA NGƯỜI Ở LẠI
Chiến tranh đã kết thúc gần nửa thế kỷ. Nhưng với ông Sơn, có những ngày nó vẫn mới như vừa hôm qua. Năm mười bảy tuổi, ông Sơn nhập ngũ. Ngày đại đội hành quân vào chiến trường, quân số có hơn tám trăm người. Họ là những chàng trai đến từ khắp nơi. Trên vai họ là ba lô, súng đạn, và những giấc mơ còn dang dở. Có người hứa với mẹ sẽ trở về dựng lại căn nhà cũ. Có người giấu trong ba lô bức thư của người yêu. Có người còn chưa kịp biết yêu là gì.
Đêm trước lúc xuất quân, họ ngồi quanh bếp lửa giữa rừng, cười nói rôm rả. Tiếng cười của tuổi trẻ vang lên giữa bóng tối như thể chiến tranh ở rất xa. Không ai ngờ rằng đó là những ngày bình yên cuối cùng. Trận đánh đầu tiên đến vào một buổi sáng đầy sương mù. Bom rơi xuống từ phía chân trời như những tiếng sét khổng lồ. Mặt đất rung chuyển. Cây rừng bật gốc. Tiếng súng hòa lẫn tiếng la hét tạo thành một âm thanh hỗn loạn đến ghê người.
Ông Sơn lao qua chiến hào giữa làn đạn đỏ rực. Khi ông tìm thấy người đồng đội cùng quê thì người đó đã nằm gục bên miệng hố bom. Máu loang đỏ cả ngực áo. Người đồng đội ấy vẫn còn thoi thóp. Cậu run run nắm lấy tay ông Sơn, đôi môi tái nhợt: Tao… chắc không về được rồi… ông Sơn siết chặt bàn tay ấy, cố kéo bạn dậy. Nhưng rồi người đồng đội ấy chỉ khẽ co giật rồi bất động. Đôi mắt vẫn mở. Nhìn lên bầu trời đầy khói lửa.
Ông Sơn chết lặng. Mới tối qua, vẫn còn ngồi cạnh nhau, cười vang khi kể chuyện cô gái cùng xóm hứa sẽ đợi ngày cậu trở về. Chỉ sau một trận bom, cậu đã trở thành một cái xác lạnh giữa rừng sâu. Đó là lần đầu tiên ông Sơn hiểu chiến tranh thực sự là gì. Không phải những bản hùng ca. Không phải những khẩu hiệu. Mà là khoảnh khắc một người đang sống bỗng biến mất khỏi cuộc đời này mãi mãi.



