Bài viết

Nỗi đau của người ở lại sau những cuộc chiến tranh

Hà Tĩnh17/04/2026Nguyễn Đình Lợi3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Trần Thị Chính là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam nhỏ bé về thể hình nhưng phi thường về ý chí và lòng yêu nước. Cuộc đời bà gắn liền với những mất mát, hy sinh và đau thương tột cùng: mất cha mẹ vì sự tra tấn tàn bạo của kẻ thù, chứng kiến thảm sát quê hương, mang trên mình thương tật nặng nề và sống trong cô đơn suốt quãng đời còn lại. Thế nhưng, vượt lên tất cả, bà vẫn kiên trung theo cách mạng, đào hầm nuôi giấu cán bộ, trực tiếp chiến đấu, bắt sống địch và chấp nhận chịu đựng những cơn đau thể xác khủng khiếp để bảo vệ đồng đội. Cuộc đời và tinh thần bất khuất của bà là minh chứng sâu sắc cho lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng và vẻ đẹp anh hùng của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Bài viếtẤn tượng đầu tiên về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Trần Thị Chính là một người phụ nữ nhỏ bé nhưng quật cường. Cuộc đời cô Chính gắn bó với con số một: cô chỉ còn 1 con mắt, chỉ còn một chân và cô cũng chỉ có một thân một mình (cô không có con, chồng cô đã mất), cánh tay phải của cô bị địch bắn giờ cũng bị liệt không sử dụng được nhiều.Đứa trẻ trải qua quá nhiều đau thươngCô Chính kể về cái chết của ba mẹ mình. Nghe cô kể, tôi thấy xót xa và thương cô thật nhiều. Có lẽ trải qua quá nhiều đau thương, mất mát, trải qua quá nhiều khoảnh khắc vào sinh ra tử nên cô Chính lúc nào cũng mạnh mẽ, kiên trung.Cha cô Chính tên Trần Thiệt, ông tham gia cách mạng từ rất sớm và làm công tác liên lạc cho Cách mạng. Địch đã theo dõi và truy bắt ông rất nhiều nhưng không được, thế rồi trong một lần về thăm nhà, chúng đã thành công. Giặc trói ông bằng dây thép gai và tra tấn ông tàn bạo trước mặt những đứa con của mình. Cuối cùng, ông phải nói với quân địch rằng muốn giết thì hãy giết đi, đừng để cho những đứa trẻ phải chứng kiến cảnh tra tấn đau khổ này mãi.Chúng thẳng tay chặt đầu ông rồi vứt xuống mương.Còn mẹ của cô Chính cũng bị giặt bắt và tra tấn và hi sinh sau đó không lâu. Đó chính là lý do để cho cô Chính và những người anh em trong gia đình mình quyết tâm theo Cách mạng, quyết tâm phải chống lại giặc Mỹ tàn ác.Thảm sát Thủy BồNhà cô Chính ở Đà Nẵng, còn quê gốc của cô là ở xã Điện Thọ, huyện Điện Bàn tỉnh Quảng Nam. Được đi theo cô về quê thăm lại vùng đất cách mạng xưa, chúng tôi được nghe biết bao câu chuyện bi thương.Nơi đầu tiên chúng tôi cùng cô Chính tới là đến thắp hương ở tượng đài thảm sát thôn Thủy Bồ (nay là thôn Châu Thủy, xã Điện Thọ, huyện Điện Bàn, Quảng Nam). Tại làng này, năm 1967 lính Mỹ đã tạo ra cuộc thảm sát 145 người già, phụ nữ và trẻ em. Khi đó cô Chính 22 tuổi, ký ức kinh hoàng vào buổi trưa ngày 21 tháng Chạp năm ấy vẫn còn ám ảnh cô.Cô Chính kể, giặc tàn ác vô cùng, chúng giết tất cả người già, phụ nữ và trẻ em, cô có đứa cháu gái mới sinh con mới được một tháng, ấy thế mà giặc vào tận nhà giết cháu gái cô, còn đứa trẻ hơn 1 tháng tuổi thì bị chúng xé làm đôi và vứt đi.Rồi câu chuyện một gia đình 6 người đang ăn ngồi quây quần bên mâm cơm thì lũ giặc độc ác phi vào giết hết, cảnh tượng đau thương đến mức tất cả bị giết khi miệng vẫn còn đang ngậm miếng cơm. Người đàn ông duy nhất còn sống được cô Chính cùng đồng đội đưa đi trốn, tuy nhiên, một thời gian sau vì quá đau buồn ông cũng mất theo.Bao nhiêu câu chuyện đáng sợ về sự độc ác của lính Mỹ mà cô kể khiến tôi chỉ biết rơi nước mắt, tôi thương cho cô và vùng quê kiên cường bền bỉ ấy, thương cho cả những người phải chết thê thảm vì sự tàn độc của lũ xâm lăng.Đào hầm nuôi giấu cán bộ và bắt sống giặc MỹGiác ngộ Cách mạng từ năm 14 tuổi, cô Chính cùng chị gái đào hầm bí mật ở nhà để nuôi giấu cán bộ. Khi bị giặc phát hiện và truy đuổi cô Chính tiến vào Sài Gòn và tiếp tục hoạt động Cách mạng. Sau đó, cô lại trở về xã Điện Hòa để mở một tiệm may nhỏ để che giấu hoạt động Cách mạng.Kể về thành tích bắt sống giặc Mỹ, cô Chính xinh đẹp nhỏ nhắn khi đó đã dùng "mỹ nhân kế" để dụ tên lính Mỹ về nhà mình chơi và báo cho dân quân của ta phục kích, bằng sự nhanh nhẹn và thông minh, cô bắt sống được tên lính Mỹ có vị trị quan trọng ở vùng đó.Ngay sau thành tích đó là chuỗi ngày cô chạy trốn lệnh truy nã của giặc Mỹ. Chúng lùng sục khắp nơi để bắt cho bằng được cô, chúng treo thưởng 2.000 USD cho ai bắt được. Rồi chúng vây bắt cả làng của cô, bắt nhịn đói 3-4 ngày để dân làng khai ra chỗ ở của cô nhưng vẫn không thành, rồi rải truyền đơn, lùng sục liên tục nhưng chúng đều thất bại vì khi ấy cô Chính đang trốn ở dưới hầm du kích.Vết thương còn mãiCô Chính hiện nay là thương binh 1/4 những vết thương hằn dấu trên người khiến cô mãi không quên về ngày cô bị địch phục kích. Cô bị bắn trọng thương ở chân, tay và mắt, vì mất máu quá nhiều cô ngã nằm ở bãi cỏ cao gần 1m.Cũng nhờ có cỏ mà hàng chục tên lính cứ chạy băng trên người cô mà không phát hiện ra cô, thế là cô bò lết về phía hầm du kích, khi được gặp đồng đội, mọi người bắt đầu chữa trị cho cô, cô bị cắt đi một chân và phải múc một bên mắt. Cả người cô khi ấy máu chảy ra rất nhiều, đau đớn đến tột cùng nhưng lúc đó, giặc lại đi tuần xung quanh. Trong lúc chữa trị cho cô, đồng đội giao cho cô một nhiệm vụ là dù đau cũng không được la hét, vì nếu có tiếng động, chắc chắn giặc Mỹ sẽ giết cả tiểu đội đang ẩn giấu.Trong 2 giờ chữa trị liền, dù mất bao nhiêu máu, dù đau đớn cực độ, cô vẫn cố chịu đựng. Đến hôm nay, khi ngồi kể những câu chuyện này, cô vẫn không khỏi rùng mình, xúc động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn