Nổi đau của những người mẹ Việt Nam anh hùng Từ Thị Út
Bà kể, năm ấy là 1972, khi đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Con trai bà – Nguyễn Văn Cờ, lúc đó vừa tròn hai mươi, là một thanh niên khỏe mạnh, nhiệt huyết, luôn nói với mẹ rằng:
“Mẹ ơi, nước mình chưa hòa bình, con không thể ngồi yên nhìn đồng bào còn chịu khổ.”
Bà biết con đi sẽ vất vả, hiểm nguy, nhưng vẫn gật đầu, giấu nước mắt, bởi lòng mẹ Việt Nam khi ấy nào khác gì nhau – vừa thương con, vừa tự hào vì con biết sống vì Tổ quốc.
Ngày tiễn con ra đi, chỉ có một gói cơm nắm, ít muối mè và tấm khăn rằn, bà gói ghém trong tay. Bà dặn:
“Con đi nhớ giữ mình, giữ vững niềm tin. Mẹ ở nhà chỉ mong ngày đất nước yên bình, con trở về.”
Từ ngày ấy, căn nhà nhỏ ở đầu xóm vắng tiếng cười. Mỗi khi nghe tin bộ đội hành quân qua vùng, bà lại đem cơm, nước và mấy củ khoai luộc ra chờ, mong thấy bóng dáng con trai. Có khi mấy tháng, mấy năm không nhận được tin tức gì, bà vẫn giữ niềm tin:
“Miễn là con còn sống, còn chiến đấu cho nước, mẹ không buồn đâu.”
Có lần, bà kể, nghe tin ở chiến khu có đơn vị vừa rút qua, có người tên Cờ, bà đạp xe mấy chục cây số để hỏi thăm, nhưng đến nơi thì đơn vị đã di chuyển. Bà đứng lặng bên bìa rừng, nước mắt rơi mà vẫn mỉm cười:
“Thôi, con đi vì nước, mẹ chỉ mong con mạnh giỏi.”
Những năm tháng đó, bà sống trong thiếu thốn, bom đạn, cô đơn, nhưng niềm tự hào làm mẹ người lính luôn nâng đỡ bà vượt qua tất cả. Bà thường nói với xóm giềng:
“Nó là con tôi – Nguyễn Văn Cờ – đi đánh giặc cứu nước. Nó chưa báo hiếu được cho mẹ, nhưng đã làm tròn nghĩa với non sông.”
Khi chiến tranh kết thúc, nghe tin con được khen thưởng vì lập công xuất sắc trong chiến đấu, bà rưng rưng xúc động. Mái tóc đã bạc trắng, nhưng nụ cười hiền hậu vẫn sáng lên trong niềm tự hào lặng lẽ của người mẹ Việt Nam anh hùng.
“Giờ đất nước hòa bình, tôi chỉ mong con cháu đời sau nhớ rằng: độc lập này không tự nhiên mà có. Bao nhiêu máu, bao nhiêu nước mắt đã đổ để hôm nay ta được sống trong bình yên.”


