Bài viết

Nổi đau Da cam: Thượng Úy Nguyễn Hồng Thắng

Sau khi rời quân ngũ với những vết thương trên cơ thể và nỗi lo về chất độc hóa học, ông Thắng không chọn nghỉ ngơi. Ông đã dành hàng chục năm cuộc đời để đi tìm đồng đội và chăm sóc cho những đứa trẻ là nạn nhân chất độc da cam. Hành động: Ông tự tay xây dựng những mái ấm, vận động quyên góp để nuôi dưỡng những đứa trẻ không may mắn. Tinh thần: Với ông, "chiến trường xưa đã lặng im, nhưng cuộc chiến giành lại sự sống và nụ cười cho đồng đội và con em họ thì chưa bao giờ dừng lại."

Ninh Bình09/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện Thượng Úy Nguyễn Hồng Thắng: Bản Anh Hùng Ca Giữa Đời Thường

1. Ký ức về "Vùng đất chết"

Những năm tháng ở chiến trường Quảng Trị (1972), chàng lính trẻ Nguyễn Hồng Thắng khi ấy chưa hề biết "da cam" là gì. Ông chỉ nhớ những trận mưa hóa chất mịt mù từ máy bay Mỹ, thứ chất lỏng sền sệt bám vào da thịt, vào nguồn nước suối mà ông và đồng đội vẫn uống hằng ngày.

Khi đất nước lặng tiếng súng, ông trở về với hành trang là vài vết thương phần mềm và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Ông lập gia đình, mơ về một mái ấm nhỏ với tiếng cười trẻ thơ. Nhưng định mệnh đã giáng một đòn chí mạng

2. Bi kịch gia đình và sự thức tỉnh từ nỗi đau

Đứa con đầu lòng chào đời, nhưng thay vì niềm hạnh phúc, là sự bàng hoàng. Đứa trẻ mang những dị tật quái ác. Rồi đứa thứ hai, thứ ba... nỗi đau cứ thế nhân lên. Lúc đó, y học và xã hội còn chưa hiểu rõ về Dioxin, ông Thắng lặn lội khắp các bệnh viện, nhìn các con quằn quại trong cơn đau mà lực bất tòng tâm.

"Có những đêm, tôi đứng giữa sân nhà, nhìn lên trời mà hỏi: Tại sao lại là các con tôi? Tôi đi chiến đấu để giành lấy hòa bình, nhưng sao hòa bình của tôi lại đắng chát thế này?" - Ông từng chia sẻ trong một phút yếu lòng.

Nhưng phẩm chất của một người lính không cho phép ông gục ngã. Ông nhận ra rằng: Nếu mình quỵ xuống, các con sẽ mất chỗ dựa. Và ngoài kia, còn hàng ngàn đồng đội của mình cũng đang chết mòn trong thầm lặng như thế.

3. Cuộc hành trình xuyên rừng đi tìm đồng đội

Khi kinh tế gia đình bắt đầu ổn định nhờ nghề nông và sự tần tảo của người vợ hiền, ông Thắng bắt đầu một hành trình "ngược dòng". Với chiếc xe đạp cũ và sau này là chiếc xe máy cà tàng, ông đi khắp các hang cùng ngõ hẻm của vùng núi Lạng Sơn.

Tìm người để đòi công lý: Nhiều cựu chiến binh bị nhiễm chất độc nhưng không có giấy tờ, không biết cách làm thủ tục để nhận chế độ. Ông Thắng trở thành người "vác tù và", tự mình tra cứu hồ sơ, đến từng nhà hướng dẫn họ viết đơn, đưa họ đi giám định y khoa.

Hàn gắn vết thương lòng: Nhiều gia đình có con bị dị dạng vì chất độc da cam thường sống khép kín vì mặc cảm bị "trời phạt". Ông đến, không chỉ để tặng quà, mà để ôm lấy họ, cho họ thấy rằng họ không cô đơn, rằng đó là nỗi đau chung của dân tộc.

4. Xây dựng "Mái ấm hy vọng"

Không dừng lại ở việc hỗ trợ thủ tục, ông Thắng đã biến ngôi nhà của mình thành một trung tâm hỗ trợ không chính thức.

Kỹ thuật phục hồi chức năng "nhà làm": Ông tự chế ra các dụng cụ tập đi, tập cầm nắm bằng gỗ cho các cháu nhỏ. Ông kiên nhẫn nắm tay từng đứa trẻ, dạy chúng cách cầm thìa, dạy cách phát âm từng con chữ.

Vận động cộng đồng: Ông dùng uy tín của một người lính để kêu gọi các doanh nghiệp, các nhà hảo tâm. Ông không xin tiền cho mình, ông xin cái sinh kế cho đồng đội. Nhờ ông, hàng chục con bò giống đã được trao đi, hàng chục mái nhà dột nát đã được lợp lại bằng tôn cứng cáp.

5. Sự hy sinh thầm lặng của người vợ

Trong câu chuyện dài của ông Thắng, không thể không nhắc đến người vợ - "hậu phương" vững chắc đã cùng ông đi qua những ngày tăm tối nhất. Khi ông mải mê đi giúp người, bà là người ở nhà chăm sóc các con tật nguyền, chăn nuôi để có tiền cho ông đi dọc ngang. Họ là hình mẫu của một tình yêu thời chiến: sắt son, nhẫn nại và đầy sự hy sinh.

Thông điệp cho đời thường

Ngày nay, dù tóc đã bạc trắng, đôi chân đã mỏi vì những vết thương cũ tái phát mỗi khi trái gió trở trời, Thượng úy Nguyễn Hồng Thắng vẫn chưa chịu nghỉ ngơi. Với ông, "còn sống là còn chiến đấu". Chỉ có điều, vũ khí bây giờ là tình thương, và kẻ thù là sự đói nghèo, bệnh tật và nỗi cô đơn của những nạn nhân da cam.

Câu chuyện của ông là minh chứng sống động nhất cho câu nói: "Người lính chỉ thực sự rời bỏ trận địa khi trái tim ngừng đập". Ông không chỉ hàn gắn nỗi đau da cam bằng vật chất, mà ông hàn gắn nó bằng niềm tin rằng: Dù cơ thể có thể không lành lặn, nhưng phẩm giá và tình người thì luôn luôn trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn