NỖI ĐAU ĐỜI MẸ
Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, quê hương anh hùng xã Hưng Khánh Trung huyện Chợ Lách có trên 30 Bà Mẹ được Nhà nước phong tặng và truy tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam anh hùng. Riêng tại ấp Tân Trung xã Hưng Khánh Trung B có 15 Mẹ, hiện còn sống 01 Mẹ. Mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh khác nhau nhưng ở các Mẹ đều có chung ý chí lòng căm thù giặc. Mẹ Nguyễn Thị Sánh là một trong số những Mẹ chịu nhiều hy sinh, mất mát và Mẹ đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Mẹ Nguyễn Thị Sánh, sinh năm 1917 trong một gia đình nông dân có truyền thống yêu nước tại ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung, hiện nay là ấp Tân Trung. Cũng như bao người phụ nữ khác lớn lên Mẹ lập gia đình và sinh con. Ông Trần Văn Vinh (Trần Văn Năm), chồng Mẹ cũng là một nông dân giàu lòng yêu nước, căm thù giặc sâu sắc. Mẹ Sánh có 06 người con, gồm 05 trai và 01 gái, trong đó người anh cả thứ hai bị bệnh chết lúc còn nhỏ, 04 người con trai còn lại đều tham gia cách mạng.
Những năm chiến tranh ác liệt, sống trong vùng giặc chiếm, các con của Mẹ sớm giác ngộ cách mạng. Vào những năm 1962–1963, cả 04 người con của Mẹ đều thoát ly gia đình tham gia bộ đội ở nhiều đơn vị khác nhau và 02 người đã anh dũng hy sinh. Trong đó người con thứ ba của Mẹ, anh Trần Văn Oai sinh năm 1937 tham gia bộ đội đặc công huyện Mỏ Cày, giữ chức vụ Trung đội phó, năm 1972 trong khi đi làm nhiệm vụ bị địch phát hiện bắn chết. Người con thứ bảy của Mẹ, anh Trần Văn Sự, sinh năm 1948 tham gia bộ đội ở đơn vị Tiểu đoàn 516 bộ đội địa phương quân tỉnh Bến Tre, là Tiểu đội trưởng. Tháng 11 năm 1968, khi đánh vào Thị xã Bến Tre anh đã anh dũng chiến đấu và hy sinh khi vừa tròn 20 tuổi, để lại người vợ và đứa con trai còn rất nhỏ.
Đau buồn đâu có thế, khi hay tin các con của Mẹ tham gia cách mạng, bọn ác ôn đâu chịu để yên, chúng dùng nhiều biện pháp hòng khai thác thông tin từ gia đình Mẹ. Nhà cửa bị chúng đốt cháy, vợ chồng Mẹ phải sơ tán nhiều nơi. Ngày đó, ông Trần Văn Vinh, chồng Mẹ bị chúng bắt tù đày giam tại Trà Vinh, chúng tra khảo dã man nhưng không làm nhục ý chí của người cộng sản, người cha của những đứa con anh dũng. Sau ba tháng giam cầm chúng không thu được thông tin nào đành phải thả ông về, ông lại tiếp tục tham gia cách mạng ở huyện Mỏ Cày, sau đó thành lập Ban chôn cất tản liệm, giữ chức vụ Trưởng ban. Sau ngày giải phóng năm 1975, sức khỏe ông giảm đi nhiều do hậu quả của những lần bị địch giam cầm, tra khảo. Ông mất 1998, thọ 80 tuổi.
Riêng người con trai thứ tư của Mẹ, anh Trần Văn Nghiêm, sinh năm 1941 cũng là bộ đội đặc công huyện Mỏ Cày, anh tham gia cách mạng vào năm 1962 đến năm 1972 trong khi làm nhiệm vụ bị địch phát hiện bắn bị thương, hiện tại anh là thương binh đang thờ cúng Mẹ.
Anh Trần Văn Hùng (Trần Văn Tấu), sinh năm 1942, người con thứ sáu của Mẹ cũng là một chiến sĩ cách mạng có nhiều chiến công trong sự nghiệp đấu tranh chống Mỹ cứu nước. Anh tham gia bộ đội vào năm 1963 - Đặc công Miền ở chiến trường Tây Ninh. Năm 1968, chuyển công tác về Sài Gòn, tham gia nhiều trận chiến ác liệt và đã bị thương. Đến năm 1972, chuyển ra Bắc an dưỡng. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng thống nhất đất nước, đến tháng 10 năm 1975, anh chuyển công tác trở về Thành phố Hồ Chí Minh được giao nhiệm vụ làm cảnh sát giao thông Quận 1. Ngày trở về thăm gia đình sau bao năm xa cách nhưng hay tin Mẹ, các anh đã mất, nhà cửa bị đốt phá, nên anh xin chuyển về địa phương xã Hưng Khánh Trung tiếp tục công tác, làm du kích xã. Hiện nay anh sống cùng gia đình còn nhiều khó khăn, là thương binh mang nhiều vết tích chiến tranh để lại.
Trở lại cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Sánh, vào những năm đau thương khi hay tin các con lần lượt ra đi, Mẹ đau đớn tột cùng, còn nỗi đau nào hơn khi những đứa con do chính mình đứt ruột sinh ra đã ra đi mãi mãi. Mẹ nén đau thương vào lòng, cố gượng dậy để tiếp sống và tham gia hoạt động cách mạng. Mẹ xem các anh bộ đội như những đứa con của mình. Đến cuối năm 1968, sức khỏe Mẹ ngày một yếu đi cùng với nỗi nhớ thương con, Mẹ Sánh mất đi ở tuổi 51.



