Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nỗi đau đứt ruột và khí tiết lẫm liệt của vợ chồng người nữ dân công hỏa tuyến

Câu chuyện là khúc tráng ca đẫm nước mắt về gia đình má Trần Thị Dương. Cô con gái độc nhất hy sinh trên đường cáng thương binh, để lại đứa con thơ dại; người con rể sau đó cũng oanh liệt ngã xuống khi bị giặc dùng xe Jeep kéo lê mà vẫn hiên ngang chửi rủa kẻ thù.

Tây Ninh14/06/2026Lê Thành Trí (Đoàn xã An Lục Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Má Trần Thị Dương sinh năm 1900, quê quán vốn ở vùng Phước Thiền. Sau khi kết hôn cùng ông Nguyễn Văn Dy, má chuyển về quê chồng tại Phú Hội để sinh sống và làm ăn. Hai vợ chồng hiếm muộn nên chỉ sinh hạ và nuôi nấng được một người con gái độc nhất là chị Nguyễn Thị Lùng. Dù được cha mẹ hết mực cưng chiều và chăm bẵm từ nhỏ, chị Lùng lại luôn ấp ủ một ước mơ cháy bỏng là được tham gia làm Việt Minh để cứu nước.

Lớn lên, ước mơ ấy trở thành hiện thực khi chị Lùng tham gia làm dân công hỏa tuyến, hoạt động tích cực tại địa bàn Phước An. Tại đây, cuộc kháng chiến gian khổ đã se duyên cho chị cùng anh Nguyễn Văn Giao, vốn là một trưởng hạt kiểm lâm tại xã Phước Thái. Niềm hạnh phúc ngắn ngủi nảy nở giữa rừng sâu khi cặp vợ chồng trẻ đón đứa con gái đầu lòng, đặt tên là Nguyễn Thị Tuyết Dung. Thế nhưng, khi đứa trẻ mới vừa tròn đầy tuổi và phải gởi về cho bà ngoại chăm sóc để tiện phục vụ mặt trận, chị Lùng đã anh dũng hy sinh giữa năm 1951 do trúng đạn địch trong một lần cáng thương cho bộ đội. Viên đạn tàn nhẫn phá nát vùng màng tang khiến người mẹ trẻ quằn quại đau đớn suốt mấy ngày liền trên giường bệnh trước khi trút hơi thở cuối cùng.Nỗi đau mất đi đứa con gái ruột thịt duy nhất khiến má Dương đau buồn khôn xiết, đành dồn hết tình mẫu tử để cưu mang đứa cháu ngoại bé bỏng sớm chịu cảnh mồ côi mẹ. Tai họa tang thương chưa dừng lại ở đó, con rể của má là anh Giao khi được tổ chức rút về Tây Ninh làm công an mật đã không may rơi vào ổ phục kích của địch. Bọn giặc nổ súng bắn gãy chân anh, sau đó liên tục dụ dỗ, hăm dọa để ép buộc đầu hàng nhưng đều thất bại trước khí tiết kiên trung của người chiến sĩ. Hèn hạ và tàn độc, kẻ thù đã cột dây lòi tói vào cổ anh rồi cho xe Jeep kéo lê về dinh tỉnh trưởng Tây Ninh. Dù thân thể bị chà xát đớn đau, anh vẫn kiên cường lớn tiếng chửi rủa giặc trước mặt nhân dân cho đến khi bị chúng bắn chết và vùi xác chung huyệt với đồng đội. Gánh chịu những mất mát tột cùng vì Tổ quốc, má Trần Thị Dương đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vào ngày 24/4/1995.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn