Nỗi đau gia đình hóa thành lý tưởng cách mạng
“Ngày 19/06/1965, cha mẹ và hai em của đồng chí Huỳnh Tấn Tước bị bom Mỹ đánh chết. Ngày mà đồng chí không bao giờ quên.”
Đồng chí thở dài và giọng trầm xuống:
Khi ấy, đồng chí Năm Tước mới 18 tuổi. Cuộc sống gia đình tuy nghèo nhưnghạnh phúc, ấm áp. Cha mẹ đồng chí làm ruộng, hai người em thì còn nhỏ. Những ngày chiến tranh, máy bay Mỹ thường xuyên bay qua, nhưng không ai nghĩ tai họa lại rơi xuống chính gia đình mình. Hôm đó, máy bay Mỹ bất ngờ ném bom. Tiếng bom nổ vang trời, đất rung chuyển. Khi tỉnh lại, trước mắt đồng chí chỉ còn là đóng đổ nát. Cha mẹ và hai người em đã hy sinh. Ông đã đứng lặng giữa khói bom. Không còn nước mắt, không còn tiếng gọi. Chỉ còn lại nổi đau tột cùng.
“Nhà mất rồi, cha mẹ và hai em của tôi cũng mất rồi, tôi chỉ còn con đường đi theo cách mạng.”
Ngay trong năm 1965, đồng chí Huỳnh Tấn Tước tham gia cách mạng. Từ đó cuộc đời đồng chí gắn liền với chiến trường.
C



