Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nỗi đau giữa chiến trường Điện Biên năm xưa

Nỗi đau giữa chiến trường Điện Biên năm xưa

Lâm Đồng03/08/2026Xã Tân An (Đoàn xã Tân An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Các cháu thường hỏi ông, điều gì đáng sợ nhất ở Điện Biên? Có phải là bom đạn không? Ông bảo, bom đạn đáng sợ thật, nhưng đáng sợ hơn là nhìn đồng đội ngã xuống ngay trước mắt mình mà vẫn phải tiếp tục tiến lên.”

Năm ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi. Xa nhà, xa cha mẹ, trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo, chiếc bi đông nước và niềm tin rằng dân tộc mình nhất định sẽ giành được độc lập.

Có lần, đơn vị của ông hành quân suốt nhiều ngày giữa rừng. Ban ngày phải ẩn mình dưới tán cây vì máy bay địch quần thảo, đêm đến mới dám lặng lẽ tiến quân. Đường núi gập ghềnh, mỗi người gùi trên lưng hàng chục ki-lô-gam gạo, đạn và thuốc men. Vai ai cũng hằn vết dây gùi, chân ai cũng phồng rộp vì đi bộ. Mệt là thế, nhưng chẳng ai kêu ca.

Đến gần Điện Biên, điều đầu tiên ông nhìn thấy không phải là thành phố hay nhà cửa, mà là những quả đồi nham nhở hố bom và những hàng rào dây thép gai ken đặc. Muốn đánh thắng, bộ đội phải đào hào từng chút một để áp sát cứ điểm. Ban ngày địch bắn, ban đêm mình đào. Có hôm vừa đào được vài mét hào thì pháo địch trút xuống, đất đá vùi lấp tất cả. Anh em lại lặng lẽ đào lại từ đầu.

Ông còn nhớ một người đồng đội rất thân. Hôm ấy, cậu ấy nhường cho ông nửa nắm cơm cuối cùng vì biết ông đã đói cả ngày. Chưa kịp sáng hôm sau thì cậu ấy hy sinh trong một đợt pháo kích. Đến bây giờ, hơn bảy mươi năm rồi, ông vẫn không quên được nụ cười hiền của người bạn ấy. Chiến tranh là như vậy, có những lời hẹn mãi mãi không thể thực hiện.

Điều khiến ông tự hào nhất không phải là mình đã lập được chiến công gì lớn lao, mà là đã cùng đồng đội kiên cường bám trụ đến ngày chiến thắng. Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi biết quân địch đầu hàng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau. Có người cười, có người khóc. Còn ông thì lặng lẽ nhìn lên lá cờ đỏ tung bay giữa lòng Điện Biên và thầm nghĩ: cuối cùng, những người đã ngã xuống cũng có thể yên lòng.

Bây giờ, tóc ông đã bạc trắng, đôi chân không còn nhanh như xưa. Nhưng mỗi lần nhìn thấy các cháu tung tăng đến trường, sống trong hòa bình, ông lại thấy những tháng ngày gian khổ năm ấy hoàn toàn xứng đáng.

Ông chỉ mong các cháu nhớ một điều: Hòa bình không phải món quà tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và bằng cả cuộc đời của biết bao thế hệ đi trước. Các cháu không cần cầm súng như ông ngày xưa, nhưng hãy học tập thật tốt, sống tử tế, yêu quê hương và góp sức xây dựng đất nước. Đó chính là cách đẹp nhất để tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc.”

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nỗi đau giữa chiến trường Điện Biên năm xưa | Câu chuyện thời hoa lửa