Nỗi đau giữa chiến trường Lào – Campuchia
Trong chiến tranh, nước mắt thường phải nuốt vào trong. Đồng đội ngã xuống, người ở lại càng siết chặt tay súng. Chính những hy sinh ấy đã làm nên sức mạnh để quân ta tiến tới ngày toàn thắng.
Rời những cung đường lửa, người lính Nguyễn Ngọc Chấn tiếp tục hành quân sang chiến trường Lào, Campuchia. Những cánh rừng sâu, những con suối đỏ phù sa và cả những trận bom bất ngờ đã trở thành ký ức không thể phai mờ.
Ông viết về khoảnh khắc mất mát của đơn vị mình bằng những dòng đầy nghẹn ngào:
“Ngay lúc đó bất ngờ một quả bom nổ cạnh xe, đồng chí Tiểu đoàn trưởng bộ binh lúc đó đứng ở cửa trưởng xe đã ngã xuống. Nỗi đau ập đến nghẹn ngào và căm giận, anh em đồng đội đỡ đồng chí của mình xuống sàn xe, rồi lại tiếp tục lao vào vòng chiến đấu”.
(Giải phóng Phước Long – Mở đầu chiến dịch)
Trong chiến tranh, nước mắt thường phải nuốt vào trong. Đồng đội ngã xuống, người ở lại càng siết chặt tay súng. Chính những hy sinh ấy đã làm nên sức mạnh để quân ta tiến tới ngày toàn thắng.


