NỖI ĐAU HÓA THÀNH BẤT TỬ
Giữa vùng đất Trà Vinh anh dũng, nơi những dòng kênh rạch chằng chịt như mạch máu của đất mẹ, cái tên xã Nhị Long, huyện Càng Long đã trở thành một biểu tượng của lòng kiên trung. Trong những trang sử vàng ấy, có một người mẹ đã lặng lẽ dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập tự do: Mẹ Nguyễn Thị Được.
Câu chuyện bắt đầu từ những năm tháng thanh bình hiếm hoi của đầu thế kỷ XX. Cô gái Kinh - Nguyễn Thị Được lớn lên với vẻ đẹp mộc mạc của người con gái miệt vườn. Mẹ kết duyên cùng ông Lê Văn Ráng, một người đàn ông cùng quê cần cù, chất phác.
Bảy người con lần lượt chào đời (3 trai, 4 gái) trong tiếng ru hời và mùi thơm của lúa mới. Ngôi nhà nhỏ ở Nhị Long lẽ ra đã là một tổ ấm tròn đầy, nếu ngọn lửa chiến tranh không tràn tới, thiêu rụi những ước mơ giản đơn của người nông dân áo vải.
Khi đế quốc Mỹ đổ quân, giày xéo lên mảnh đất quê hương, Mẹ Được hiểu rằng: "Nước mất thì nhà tan". Mẹ không giữ các con lại cho riêng mình.
· Người con trai đầu - Lê Văn Chánh: Năm 1963, khi đất trời miền Nam sục sôi khí thế Đồng khởi, anh Chánh từ biệt mẹ để tham gia cách mạng. Mẹ tiễn anh đi, ánh mắt đau đáu nhưng cánh tay nắm chặt như truyền thêm sức mạnh. Anh trở thành Ấp đội phó du kích xã Nhị Long, là nỗi khiếp sợ của kẻ thù trong những trận đánh đồn bốt.
· Người con trai thứ - Lê Văn Xuyên: Nối gót anh trai, năm 1966, chàng trai trẻ Lê Văn Xuyên cũng lên đường khi vừa tròn 19 tuổi. Anh trở thành đội viên du kích ấp Đon, trực tiếp cầm súng bảo vệ từng tấc đất quê hương trước những trận càn quét dữ dội của địch.
Lịch sử đã ghi lại những mốc thời gian đau đớn đến nghẹt thở đối với Mẹ Được:
Ngày 21/6/1969: Giữa một trận chống càn ác liệt tại địa phương, anh Lê Văn Xuyên đã anh dũng hy sinh. Tin dữ bay về, mẹ không khóc thành tiếng, mẹ gói nỗi đau vào trong để tiếp tục làm hậu phương cho những đứa con còn lại.
Ngày 3/6/1970: Chưa đầy một năm sau, tin sét đánh lại đến. Anh Lê Văn Chánh hy sinh khi đang cùng đồng đội công đồn địch.
Hai người con trai, hai cánh tay đắc lực, hai niềm hy vọng của mẹ đã nằm lại trong lòng đất mẹ Nhị Long. Những ngày ấy, khói lửa chiến tranh che mờ mặt trời, nhưng không dập tắt được ngọn lửa căm thù và ý chí sắt đá trong lòng người mẹ Việt Nam. Mẹ không chỉ mất đi những đứa con, mẹ đang dâng hiến chính khúc ruột của mình cho hình hài Tổ quốc.
Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại trên quê hương Trà Vinh. Mẹ Nguyễn Thị Được sống những năm tháng cuối đời trong sự kính trọng của xóm giềng, giữa tình yêu thương của những người con còn lại.
Mẹ ra đi vào năm 2004, thọ 87 tuổi. Mười năm sau ngày mẹ mất, vào ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN để ghi nhớ công ơn trời biển của mẹ.
Lời kết: Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Được không chỉ là con số 1917 – 2004, hay danh sách những người con liệt sỹ. Đó là bản hùng ca về sự chịu đựng và hy sinh thầm lặng. Tấm ảnh mẹ mặc áo dài, gương mặt hiền hậu khắc khổ trên văn bia chính là minh chứng sống động nhất: Phụ nữ Việt Nam, bình thường là người giữ lửa, nhưng khi đất nước cần, họ sẵn sàng hóa thân thành ngọn lửa để thiêu rụi kẻ thù.


