Nỗi đau hóa thành huyền thoại
Nếu như người lính ra trận có cái kiêu hùng của người cầm súng, thì những người phụ nữ ở hậu phương như bà Hà Thị Tượng lại có cái vĩ đại của sự hy sinh thầm lặng. Thời hoa lửa của bà không tiếng súng, không khói bom trực diện, nhưng lại thấm đẫm nước mắt, mồ hôi và sự chờ đợi mòn mỏi. Bà kết hôn khi tuổi đời còn rất trẻ, tình yêu vừa chớm nở thì người chồng thân yêu theo tiếng gọi của Tổ quốc lên đường ra mặt trận.
Ở lại quê nhà, bà Hà Thị Tượng vừa gánh vác việc đồng áng, vừa nuôi con, vừa tích cực tham gia phong tác hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Đêm đêm dưới ánh đèn dầu khêu tỏ, bà gửi trọn tình cảm vào những lá thư viết cho chồng nơi biên ải. Thế nhưng, một ngày định mệnh, tờ giấy báo tử đỏ chót ập đến, mang theo tin dữ: người chồng kết tóc se tơ của bà đã anh dũng hy sinh tại chiến trường miền Nam. Đất trời như sụp đổ dưới chân người phụ nữ trẻ.
Vượt qua nỗi đau tột cùng, bà Tượng gạt nước mắt, nén nỗi đau vào lòng để tiếp tục sống và nuôi dạy con khôn lớn. Bà chính là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Sự hy sinh thầm lặng của bà Hà Thị Tượng là một phần không thể thiếu trong trang sử vàng oanh liệt của dân tộc, một biểu tượng cao đẹp của hậu phương thời hoa lửa.



