Nỗi đau hóa thành sức mạnh
Ngày giấy báo tử gửi về, bầu trời như sụp đổ dưới chân chị. Chị không gào thét, chị im lặng đến đáng sợ. Nhìn mẹ chồng khóc ngất, nhìn con thơ ngơ ngác hỏi "Bao giờ bố về?", chị biết mình không được phép ngã xuống. Chị nén nỗi đau vào tim, thay chồng thực hiện đạo hiếu. Chị phụng dưỡng mẹ chồng như mẹ đẻ cho đến lúc bà nhắm mắt xuôi tay. Chị nuôi con khôn lớn, dạy con biết tự hào về người cha anh hùng. Suốt bao nhiêu năm tháng thanh xuân, có người khuyên chị "đi bước nữa", chị chỉ mỉm cười lắc đầu: "Nhà tôi đi vắng, tôi phải giữ cửa chờ anh ấy về trong tâm tưởng."



