Nỗi Đau Lặng Lẽ Của Người Mẹ Đi Tìm Con
Tôi gặp bà vào một buổi chiều mưa dầm dề ở Hải Lăng. Bà xuất hiện như một bóng ma nhỏ bé, vai đeo chiếc túi vải cũ kỹ bạc màu, sờn rách. Bà chặn đường tôi, giọng run run hỏi: "Chú ơi, chú có biết thằng Toàn ở đơn vị nào không? Nó có khỏe không chú?". Cổ họng tôi đắng ngắt, tôi lặng người không biết phải trả lời sao. Toàn vừa nằm xuống trong trận pháo kích chiều qua. Bà run rẩy lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh đen trắng ép nhựa đã cũ, hình một chàng trai trẻ có đôi mắt rất sáng. Bà không gào kh
Tôi gặp bà vào một buổi chiều mưa dầm dề ở Hải Lăng. Bà xuất hiện như một bóng ma nhỏ bé, vai đeo chiếc túi vải cũ kỹ bạc màu, sờn rách. Bà chặn đường tôi, giọng run run hỏi: "Chú ơi, chú có biết thằng Toàn ở đơn vị nào không? Nó có khỏe không chú?".
Cổ họng tôi đắng ngắt, tôi lặng người không biết phải trả lời sao. Toàn vừa nằm xuống trong trận pháo kích chiều qua. Bà run rẩy lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh đen trắng ép nhựa đã cũ, hình một chàng trai trẻ có đôi mắt rất sáng. Bà không gào khóc, không đòi hỏi điều gì to lớn, bà chỉ xin tôi chỉ chỗ con bà đang nằm. "Tôi chỉ muốn thấy nó một lần cuối, xem nó nằm có ấm không".
Khi tôi dẫn bà đến trước nấm đất còn thơm mùi cỏ mới, bà lảo đảo quỳ xuống. Bà không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt già nua lặng lẽ chảy dài trên đôi gò má nhăn nheo. Bà đưa đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vuốt ve lớp đất đá một cách trìu mến, lâu thật lâu, như thể đang vuốt ve mái tóc đứa con trai yêu quý trước lúc đi ngủ. Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước nỗi đau mênh mông như biển cả của một người mẹ mất con.



