Cựu Thanh niên xung phong

Nỗi Đau Lớn Lao, Niềm Tự Hào Bất Tận

# Mẹ Lê Thị Sửu – Nỗi Đau Lớn Lao, Niềm Tự Hào Bất Tận Có những người mẹ dành cả cuộc đời để chờ con trở về. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, có những người mẹ đã phải tiễn con đi và mãi mãi không còn được nhìn thấy bóng dáng thân yêu ấy trở về. Mẹ Lê Thị Sửu là một người mẹ như vậy. Sinh năm 1912, dân tộc Kinh, mẹ đã từ trần, nhưng câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh của mẹ vẫn còn được nhắc nhớ. Mẹ có năm người con là liệt sĩ: Nguyễn Rập, Nguyễn Xin, Nguyễn Trận, Nguyễn Thành Lậm và Phan Thị Nhược. Năm người con – năm niềm hy vọng của một người mẹ – đã hy sinh vì Tổ quốc. Mỗi lần nhận tin con không trở về có lẽ là một lần trái tim người mẹ chịu thêm một vết thương. Nỗi đau ấy nối tiếp nỗi đau, để rồi cả cuộc đời mẹ mang trong mình sự mất mát không gì có thể bù đắp. Nhưng tình yêu của mẹ dành cho các con không chỉ là nỗi nhớ. Đó còn là niềm tự hào. Mẹ hiểu rằng các con đã sống và chiến đấu vì quê hương, vì độc lập dân tộc, vì tương lai của những thế hệ được sống trong hòa bình. Trong những năm tháng cuối đời, dù các con không còn bên cạnh, hình bóng của họ chắc hẳn vẫn luôn hiện hữu trong ký ức của mẹ. Những kỷ niệm về tuổi thơ, những lần đoàn tụ, những lời dặn dò trước lúc lên đường… tất cả trở thành những ký ức quý giá theo mẹ suốt cuộc đời. Mẹ Lê Thị Sửu là biểu tượng của sự hy sinh không lời. Mẹ đã trao cho đất nước những gì quý giá nhất của đời mình – năm người con. Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, mỗi chúng ta càng hiểu hơn giá trị của những hy sinh ấy. Biết ơn mẹ cũng chính là biết trân trọng lịch sử, trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Ninh Bình24/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Lê Thị Sửu – Nỗi Đau Lớn Lao, Niềm Tự Hào Bất Tận

Có những người mẹ dành cả cuộc đời để chờ con trở về. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, có những người mẹ đã phải tiễn con đi và mãi mãi không còn được nhìn thấy bóng dáng thân yêu ấy trở về. Mẹ Lê Thị Sửu là một người mẹ như vậy.

Sinh năm 1912, dân tộc Kinh, mẹ đã từ trần, nhưng câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh của mẹ vẫn còn được nhắc nhớ. Mẹ có năm người con là liệt sĩ: Nguyễn Rập, Nguyễn Xin, Nguyễn Trận, Nguyễn Thành Lậm và Phan Thị Nhược.

Năm người con – năm niềm hy vọng của một người mẹ – đã hy sinh vì Tổ quốc. Mỗi lần nhận tin con không trở về có lẽ là một lần trái tim người mẹ chịu thêm một vết thương. Nỗi đau ấy nối tiếp nỗi đau, để rồi cả cuộc đời mẹ mang trong mình sự mất mát không gì có thể bù đắp.

Nhưng tình yêu của mẹ dành cho các con không chỉ là nỗi nhớ. Đó còn là niềm tự hào. Mẹ hiểu rằng các con đã sống và chiến đấu vì quê hương, vì độc lập dân tộc, vì tương lai của những thế hệ được sống trong hòa bình.

Trong những năm tháng cuối đời, dù các con không còn bên cạnh, hình bóng của họ chắc hẳn vẫn luôn hiện hữu trong ký ức của mẹ. Những kỷ niệm về tuổi thơ, những lần đoàn tụ, những lời dặn dò trước lúc lên đường… tất cả trở thành những ký ức quý giá theo mẹ suốt cuộc đời.

Mẹ Lê Thị Sửu là biểu tượng của sự hy sinh không lời. Mẹ đã trao cho đất nước những gì quý giá nhất của đời mình – năm người con.

Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, mỗi chúng ta càng hiểu hơn giá trị của những hy sinh ấy. Biết ơn mẹ cũng chính là biết trân trọng lịch sử, trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn