Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nỗi đau mất chồng, mất con và những chuyến đi tìm mộ trong vô vọng

Câu chuyện đầy bi tráng về má Dương Thị Phụ, người đã hiến dâng cả chồng và hai con trai cho độc lập dân tộc. Dù gánh chịu nỗi đau tột cùng khi không thể tìm thấy phần mộ của người thân, ngôi nhà nhỏ của má vẫn luôn là điểm tựa an toàn để nuôi giấu cán bộ, thương binh suốt hai cuộc kháng chiến.

Tây Ninh14/06/2026Nguyễn Phước Lành (Đoàn xã An Lục Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà đơn sơ, khiêm tốn tại xã Hiệp Phước, ba tấm bằng Tổ quốc ghi công luôn được má Dương Thị Phụ treo trang trọng trên bàn thờ gia tiên. Mặc dù căn nhà nhỏ bé, nơi đây từng là điểm hẹn an toàn của bộ đội và các cán bộ hoạt động bí mật suốt hai mùa kháng chiến ác liệt. Không quản ngại hiểm nguy rình rập, má Phụ đã dốc lòng chăm sóc, cưu mang không biết bao nhiêu lượt thương binh, biến ngôi nhà của mình thành một cơ sở cách mạng vững chắc giữa lòng địch.

Nỗi đau đớn đầu tiên ập đến với má là sự hy sinh bi tráng của người bạn đời, ông Huỳnh Văn Diệu. Khi đang là nhân viên Ban tiếp tế Long Thành, ông bị giặc bắt vào tháng 7 năm 1946 trong lúc vận động mua lương thực cho bộ đội ngay trên mảnh đất quê hương Phước Lai. Trong thời gian bị giam cầm tại khám đường Biên Hòa, ông vẫn kiên cường cùng các bạn tù đấu tranh bí mật và đã bị kẻ thù tàn độc thủ tiêu không lâu sau đó. Má Phụ đã lặn lội đi tìm chồng khắp nơi, nhưng cuối cùng chỉ nhận được hung tin từ những người bạn tù báo lại rằng chồng má đã vĩnh viễn ra đi.Sau khi người bạn đời nằm xuống, trái tim người mẹ lại tiếp tục rỉ máu khi đón nhận tin hai người con trai lần lượt hy sinh. Người con Huỳnh Ngọc Chiếu nhập ngũ năm 1948 khi mới 21 tuổi, hy sinh trước ngày đình chiến 1954; má từng cất công lặn lội xuống tận vùng Tân Bằng (Bạc Liêu) để tìm mộ con nhưng chỉ nhận được tin báo anh đã mất xác trong một trận chống càn ở vùng biên giới giáp Campuchia. Người con trai khác là Huỳnh Văn Bửu, Bí thư chi bộ xã Phước Lai, cũng anh dũng ngã xuống vào năm 1963 ngay trên mảnh đất quê nhà và má cũng không thể tìm được phần mộ. Bất chấp nỗi đau mất đi ba người thân yêu nhất, má và những người con còn sống vẫn không hề thay đổi lý tưởng, âm thầm làm điểm tựa vững chắc cho cách mạng đến tận ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn