Bài viết

NỖI ĐAU MẤT CON CỦA NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

Quảng Ninh24/12/2025Đoàn trường THPT Cửa Ông (Đoàn trường THPT Cửa Ông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:

NỖI ĐAU MẤT CON CỦA NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

“Chồng chết trận rồi, đến lượt con
Mẹ già cặm cụi sống chon von
Tôi nhìn mẹ, tưởng Bà Trưng hiện
Bà mẹ nghìn năm của nước non”
( “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” - Huy Cận )

Những năm kháng chiến nảy lửa không chỉ rực rỡ bởi hình ảnh của những binh sĩ quả cảm, sẵn sàng xả thân hi sinh vì Tổ quốc mà còn sáng ngời bởi những bà mẹ Việt Nam anh hùng nhân ái và dũng cảm. Câu chuyện về bà Lê Thị Nghê - một tấm gương giản dị nhưng giàu đức hi sinh, có quyết định phi thường, sẵn sàng “đánh đổi” đứa con của mình để cứu lấy sự sống của cả làng.

Đêm kinh hoàng trong hang Hòn Kẽm
Đầu năm 1967, quân đội Mỹ tràn ngập vùng đất Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, chúng thực hiện chiến lược tìm diệt “đốt sạch, phá sạch, giết sạch”, buộc nhân dân ta phải vào núi rừng ẩn náu và bà Lê Thị Nghê vì việc lớn của cách mạng bà phải hy sinh đứa con đứt ruột đẻ ra chưa đầy bốn tháng tuổi.
Ngày 10 tháng 7 năm 1967 Mỹ đưa quân đến vùng đất Tà Linh đánh phá. Trước sự tàn ác của binh lính địch người dân đi theo cách mạng phải chạy đến núi Hòn Kẽm tránh địch, trong đó có con trai của bà Lê Thị Nghê chưa đầy 4 tháng/tuổi tên là Lê Tân. Trong hang ngột ngạt, đói, khát bé Tân khóc ngày một lớn hơn, làm những người trong Hòn Kẽm lo lắng trước hàng trăm lính Mỹ đang rình phục ngoài hang. Cán bộ, du kích đề nghị bà Nghê thể hiện lòng yêu nước bằng việc phải hy sinh cháu bé để bảo toàn những người trong Hòn Kẽm. Sau nhiều lần động viên của cán bộ, nhân dân, chiến sỹ trong hang và bà Nghê cũng nhận rõ trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ lực lượng cách mạng, vì thế mà bà đã phải làm cho con mình tắt thở…
Ngoài Hòn Kẽm binh lính Mỹ nùng sục những người Cộng Sản và thực hiện biện pháp tìm diệt. Nhưng người dân nơi đây vẫn một lòng yêu nước và một tấc không đi, một ly không dời để củng cố và xây dựng làng kháng chiến.
Binh lính địch không tìm được những người Cộng sản, ngày hôm sau chúng rút quân. Cán bộ, du kích trong hang Hòn Kẽm ra ngoài an toàn trong sự thở phào nhẹ nhõm của nhân dân xã Sơn Tân (xã Hiệp Hòa ngày nay). Nhưng bà Nghê thì như người mất hồn và lúc tỉnh lúc mê bởi sự day dứt vì cái chết bi thương của đứa con bé nhỏ của mình khiến bà luôn mơ màng về một cõi xa xăm...

Nỗi đau ám ảnh cả đời

Cuộc đời bà Năm Nghê tan nát vì giặc Mỹ. Gia đình có 8 anh em, 7 người đều chết do trúng đạn B52. Sau đêm buộc phải chôn sống con, người mẹ thường xuyên u uất, sinh bệnh tật, sức khỏe yếu dần.

Thời gian đầu, một phần gắng gượng vượt chiến tranh loạn lạc, phần còn con gái nhỏ dại, bà nén lại đau khổ, gắng gượng làm lụng nuôi con. Không còn ai thân thích, trong căn nhà tạm bợ, cuộc sống của mẹ con bà Nghê luôn dưới mức nghèo khổ.

Năm 25 tuổi, con gái bà kết hôn với một người làng bên, cùng cảnh đói rách, sinh liền 5 đứa con, vợ chồng con cái đưa nhau lên tận các bãi vàng Phước Sơn đào đãi, làm thuê kiếm sống. Không thể giúp được gì cho con gái, con gái cũng không thể giúp gì được mẹ, từ đó bà Nghê sống lủi thủi một mình trong căn nhà tạm bợ.

Nỗi ám ảnh cái đêm kinh hoàng giết con ngày càng bùng phát, khiến bà có dấu hiệu điên tỉnh lẫn lộn. Bà lão ngày ngày luôn miệng lẩm bẩm “phân trần” với con cháu và xóm làng: “Thằng Tân được mẹ mang lên miệng hầm chôn, nhưng 3 ngày sau thì mất dấu mộ rồi”.

Bà hóa điên, ngày ngày ôm chiếc khăn từng quấn con trai ngày xưa, đi khắp làng trên xóm dưới hát ru. Đêm mưa gió, bà lại đốt nhang, một mình vào rừng miệng thì thào “phải tìm được mộ con”. Đôi khi tỉnh táo, bà thẫn thờ rớt nước mắt: “Vì phải giết con, lại không tìm thấy xác nên tôi mới bị “trời hành”, muốn chết cũng không xong. Đói khổ, rách nát, ăn bốc ăn hốt dưới đất thế nào tôi cũng chịu, chỉ là đừng ai cản tôi đi tìm thằng Tân”.

Rất nhiều lần con gái làm đơn xin trợ cấp cho mẹ, nhưng ngành lao động - thương binh và xã hội các cấp đều trả lời “không biết xếp bà Nghê vào diện chính sách gì”. Do đó, tới năm nay, khi bước qua tuổi 80, bà Nghê mới chính thức có được 180.000 tiền trợ cấp người già.

(Đại diện Báo CAND khu vực Miền Trung - Tây Nguyên tặng sổ tiết kiệm cho cụ Nghê).

Nhân kỷ niệm 72 năm ngày Thương binh - Liệt sĩ, ngày 17/7/2019 ông Nguyễn Đăng San và đoàn Cựu chiến binh Sư đoàn 2, Quân khu 5, đã vào thăm và tặng quà bà Lê Thị Nghê tại huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam. Bà Tịch là hai người phụ nữ bình dị như bao phụ nữ khác, nhưng đã có những quyết định phi thường.
Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng mà Đảng, Nhà nước trao tặng cho các bà mẹ có nhiều cống hiến, hy sinh cho đất nước. Nhưng hành động của bà Lê Thị Nghê, một quyết định chưa từng có trong lịch sử, dũng cảm hy sinh hai đứa con của mình để cứu hàng trăm cán bộ, du kích, nhân dân… trong kháng chiến chống Mỹ ở tỉnh Quảng Nam cần được xem xét tôn vinh.
Câu chuyện của Người mẹ Lê Thị Nghê là một bài học sáng giá cho tất cả thế hệ chúng ta. Để ta thấy được rằng để có được nền độc lập hòa bình không chỉ đánh đổi bằng xương máu của những người chiến sĩ, những mất mát bi thương mà còn bằng tình máu mủ ruột thịt thiêng liêng. Đúng như lời Thủ tướng Phạm Minh Chính từng nói :"nói về nỗi đau chiến tranh có lẽ không đất nước nào hiểu hơn đất nước chúng tôi" .
Vì vậy, lớp trẻ cần sống với lòng biết ơn, trân trọng lịch sử, không thờ ơ hay lãng quên quá khứ; đồng thời thể hiện tình yêu nước bằng những hành động cụ thể như học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, nhân ái và sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng. Việc gìn giữ, lan tỏa những câu chuyện lịch sử bằng thái độ tôn trọng và thấu cảm chính là cách để ký ức chiến tranh không phai mờ, để tinh thần hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước tiếp tục soi sáng con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay và mai sau.

Nguồn Sưu Tầm: Tạp chí điện tử da cam Việt Nam; Báo Tuổi Trẻ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn